Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.
ai đó than khóc ỉ ôi.
Phượng Hoàng thấy ta còn chưa nghĩ ra được, đành phải nhắc: "Hiện tại Thương Quỳnh tin tưởng nhất chính là Đằng Xà và Hoa Vũ, tướng lĩnh mà Tiêu Lãng coi trọng nhất là Xích Hổ với Viêm Hồ, bốn tên này phải chú ý nhiều hơn."
Ta nói: "Tơ hồn chỉ có thể dò xét kẻ yếu, bằng pháp lực của ta, trước mắt đừng nói Xích Hổ tướng quân mà ngay cả thân binh bên cạnh hắn cũng không dò nổi cái gì."
Phượng Hoàng kiên nhẫn giảng giải, rất có phong phạm giáo viên: "Viêm Hồ cấu kết với thị nữ trong Lê Hoa Viện, Hắc Loan xuất thân lại là thủ hạ của Thương Quỳnh, khéo léo đặt câu hỏi, đầu tư đào sâu phân tích, chắc chắn sẽ phát hiện ra dấu vết hữu ích. Cô có thể thả tơ hồn vào trong đầu con chim kia, thả nó bay ra khỏi Lê Hoa Viện, điều tra cảnh vật xung quanh."
Chim chóc nhìn từ trên cao xuống, có thể tìm hiểu địa hình và phân bố quân lính xung quanh, quả là diệu kế.
Ta gật đầu, lĩnh giáo.
Phượng Hoàng rất hài lòng với thái độ khiêm tốn của ta, tiếp tục giảng giải: "Lí do thứ hai mà ta bảo cô giữ lại con vẹt ấy là..."
Y còn chưa dứt lời, Hắc Loan đã đi vào nói: "Mời Ngọc Dao tiên tử đi tắm."
"Đợi tí nữa nói sau." Ta sợ người khác sinh nghi, vội vàng lên tiếng, tất tả đi theo.
Chuyển qua bức tường bình phong ở cổng, là hồ nước nóng xây bằng bạch ngọc, thị nữ quỳ ở một bên chờ ta đi tắm.
Lúc sắp cởi thắt lưng và cởi áo, ta nhớ tới trong đầu mình còn có hồn phách của Phượng Hoàng, giờ y với ta đã linh thức tương thông, ngũ giác tương liên, lúc tắm chắc chắn sẽ cảm giác được, há không xấu hổ.
Ta ngây ngẩn cả người, mặc kệ thị nữ ba thúc bốn thỉnh, không thể nhúc nhích.
Phượng Hoàng Tinh Quân ho khan vài tiếng, rất là mất tự nhiên: "Hôm nay ta gửi hồn trong cơ thể cô, bất kể cô thấy gì làm gì ta đều có thể cảm giác được... Cho nên nam nữ khác biệt, rất bất tiện, giữ lại con vẹt kia trong phòng cô chính là để những lúc thế này có thể chuyển hồn phách của ta sang người nó..."
Ta tắm rửa, tương đương với y tắm, cũng tương đương với y và ta cùng tắm...
"Chuyện đã đến nước này, phải làm thế nào cho phải?" Chuyện tắm rửa đã chuẩn bị xong hết, ba thị nữ sáu con mắt cùng nhìn chằm chằm vào ta, ta không thể dùng pháp lực, lại cũng không thể sai các nàng mang vẹt đến cùng tắm với ta được...
Phượng Hoàng Tinh Quân thở dài một tiếng, ai oán nói: "Cô coi như ta chết đi nha, chuyện hôm nay, ta tuyệt đối sẽ không nhắn tới.
Đám thị nữu tiến lên giúp ta cởi xiêm y.
Ta không có cách nào, thân thể cũng cứng ngắc lại.
Đang định gạt qua nước mấy cái, nghiến răng cho qua cửa ải này.
Cửa Lê Hoa Viện đột ngột mở ra, phía sau bức tường bình phong truyền đến tiếng bước chân quen thuộc, quay đầu nhìn lại là Tiêu Lãng mặc một bộ y phục màu đen, trên ống tay áo rộng thùng thình thêu tơ vàng, mang theo hơi rượu đứng dưới ánh đèn, hai mắt tối sầm nhìn chằm chằm vào ta trong bộ dạng quần áo nửa cởi nửa không.
"Ra... Đi ra ngoài!!!" Ta che ngực hét lên.
Tiêu Lãng nghiêng nghiêng đầu, chẳng thèm để ý, nói giễu cợt: "Da thịt ở bất kể chỗ nào trên người nàng, có chỗ nào mà ta chưa sờ qua, chưa xem qua? Nói ra lại để ta sờ lại nào!"
Ba thị nữ rất "lanh lợi hiểu chuyện", lập tức lui ra ngoài.
Tiêu Lãng cởi xuống quan ngọc trân châu hoa lệ, một đầu tóc dài đen như mực xõa xuống, trong bóng đêm thâm sâu như một con báo lười biếng, nhưng chim ưng về tổ, thu lại móng vuốt, chầm chậm bước lại phía ta.
Ta thất kinh, lùi vào góc sâu nhất của hồ tắm.
Tiêu Lãng không nhanh không chậm, cởi áo choàng bằng da chồn đen trên vai xuống, ngồi ở bên cạnh ao châm chọc nói: "Cặp mắt trong veo như nước của nàng kia không trừng người nữa à?"
Ta hận không thể kéo cả đầu mình xuống nước.
Tiêu Lãng tiếp tục không buông tha ta, cười nói: "Hay là chỉ có lúc hầu hạ gia, nàng mới trừng người?"
"Phượng Hoàng..." Ta cầu cứu ở trong đầu.
Phượng Hoàng Tinh Quân còn đang giả chết.
"Đồng minh à..." Ta tiếp tục cầu cứu.
Phượng Hoàng Tinh Quân vẫn đang tiếp tục giả chết.
Tiêu Lãng ngoắc ngoắc ngón tay về phía ta: "Tới đây!"
Ta tiến thối lưỡng nan.
Tiêu Lãng cởi xuống đai lưng thật dài, vung trong không trung, đai lưng linh hoạt như tay hắn duỗi ra cuốn lên eo của ta, hung hăng kéo đến bên cạnh bờ, ôm ta vào lòng, vội vàng mà hôn xuống, dục vọng nóng bỏng đột kích, giống hệt như cái đêm khủng bố kia.
"Cứu mạng!" Ta hoảng sợ giãy dụa trong nước.
Phượng Hoàng Tinh Quân đang giả chết rốt cuộc mở miệng, nói bằng giọng tráng sĩ chặt cổ tay: "Ta đã chết, chuyện hôm nay, cấm cô nhắc lại!"
Tôn Nghiêm
Tiêu Lãng sớm không tới, muộn không tới, lại đến đúng vào lúc này...
Đối với cùng một người, đau mãi cũng thành quen, chẳng khác cảm giác bị chó nhỏ nhà Phục Hổ tiên nhân đuổi theo cắn hồi còn bé là mấy. Ta có thể rất tỉnh táo chờ đời đến khi thời khắc báo thù tới.
Thế nhưng mà, giờ trên người còn có Phượng Hoàng, không giốn với trước kia nữa rồi.
Hồn phách tương liên, hắn chẳng những đang nhìn, đa