Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Điển Điển

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/755 lượt.

a lại, như hy vọng rằng có thể làm cho hắn cảm thấy ấm áp hơn. Bác Vương thấy cô đối với Vệ Tử Hiên có vẻ rất thâm tình, cho nên sau khi xử lý xong mọi chuyện, liền biết ý rời đi.
"Đừng đi. . . . . . Đừng rời bỏ tôi . . . . . . Vân Vân." Hắn lẩm bẩm.
Nước mắt tràn ra khóe mắt của Kỷ Vân Vân, cô dịu dàng nhìn hắn hứa: "Em sẽ không đi đâu hết, anh muốn em ở cạnh anh bao lâu, thì em sẽ ở bấy lâu."
Không biết có phải nghe được lời cô nói hay không, mà dường như hắn lại nặng nề chìm vào giấc ngủ mê man. Khi bác sĩ Lâm vào trong phòng để khám cho Vệ Tử Hiên, thì nhìn thấy cảnh tượng này.
Ông vỗ nhẹ vào vai Kỷ Vân Vân, ý bảo cô nên tạm thời rời đi, yên tâm giao Vệ Tử Hiên cho ông.
"Làm phiền bác sĩ."
Kỷ Vân Vân lo lắng nhìn Vệ Tử Hiên đang nằm trên giường, sau đó xoay người rời đi, để bác sĩ Lâm cẩn thận kiểm tra cho hắn.
Thời gian dường như đã trôi qua cả một thế kỷ, cô cứ đi lại lại ngoài hành lang, đôi mắt không ngừng liếc nhìn vào cánh cửa đang đóng chặt. Cuối cùng bác sĩ Lâm cũng bước ra cửa, sắc mặt xem ra có vẻ nặng nề và nghiêm trọng.
Kỷ Vân Vân sốt ruột bước tới gần, "Bác sĩ Lâm, sao rồi ạ?"
"Vợ chồng bác Vệ có ở đây không?"
"Không có ai ở đây cả."
"Ừ. Vậy thì. . . . . ." Bác sĩ Lâm nhíu chặt chân mày."Cô có kinh nghiệm chăm sóc bệnh nhân hay không?"
Kỷ Vân Vân lắc đầu, sự lo lắng hiện hết lên trên mặt, "Không có, nhưng có điều. . . . . . Tôi nghĩ ở đây có rất nhiều người có thể giúp tôi!"
Bác sĩ Lâm nhìn cô một cái, rồi chậm rãi nói: "Tình trạng của cậu ta tệ hơn nhiều so với suy nghĩ của tôi, vết đâm trên bụng mặc dù đã được xử lý và khâu lại, nhưng do không được chăm sóc tốt nên đã có nguy cô bị nhiễm trùng. . . . . ."
"Vết đâm?"
"Cô không biết sao?" Bác sĩ Lâm kinh ngạc dừng lại một lúc rồi mới nói tiếp: "Vài tuần trước, Tử Hiên đến bệnh viện tìm tôi, lúc ấy, trên người cậu ta bị đâm mấy nhát, bị thương không nhẹ, nhất là vết thương do dao đâm ở bụng."
"Tại sao lại như vậy chứ?"
"Tình hình chi tiết tôi cũng không rõ ràng lắm, chỉ biết hình như công ty của cậu ta ở Canada có nội gián, những dự án cơ mật của công ty bị bán ra bên ngoài, vì muốn ngăn cản Tử Hiên tiếp tục điều tra chuyện này, nên hình như đối phương đã thuê sát thủ để cảnh cáo hắn, Tử Hiên vừa mới quay về Đài Loan không lâu, liền bị cô đồ theo dõi. . . . . ."
"Khó trách anh ấy không có trở lại gặp tôi. . . . . . Nhưng tại sao anh ấy không gọi điện thoại về đây?" Sắc mặt Kỷ Vân Vân trắng bệch như tờ giấy.
Bác sĩ Lâm thở dài, "Thằng nhóc này từ nhỏ đã quen chịu đựng mọi khó khăn và đau khổ một mình. Tôi nghĩ, hắn không muốn liên lạc với người nhà, có lẽ là vì không muốn liên lụy tới họ!"
Kỷ Vân Vân thở dài, dù sao chăng nữa, cuối cùng Vệ Tử Hiên cũng đã về đến nhà rồi. . . . . .
"Trong này có một số thuốc kháng viêm và hạ sốt, cô nhớ cho cậu ta uống." Bác sĩ Lâm nhìn đồng hồ đeo tay, "Tôi phải đi rồi, nếu vào ban đêm bệnh tình của cậu ta có bất kỳ chuyển biến gì, nhớ gọi điện thoại cho tôi, sáng mai trước khi tôi vào bệnh viện, sẽ ghé sang đây kiểm tra lại cho cậu ấy."
"Bác sĩ Lâm, cám ơn bác sĩ." Kỷ Vân Vân nhìn hắn mỉm cười vẻ cảm kích.
Khi bác sĩ Lâm ra về, mấy tiếng sau đó giấc ngủ của Vệ Tử Hiên rất bất ổn.
Sắc mặt hắn rất tệ, hai gò má lõm xuống, dưới hai mắt là những quầng thâm mệt mỏi.
Có người muốn hại Vệ Tử Hiên, đến tột cùng là những người nào đây?
Kỷ Vân Vân suy nghĩ, đầu ngón tay mảnh mai không tự chủ được khẽ xoa nhẹ bờ môi của hắn, trong lòng có chút mơ hồ. . . . . .
Sau đó, không kịp suy xét thêm điều gì nữa, cô cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt nóng hổi của hắn, dọc theo cằm đi tới bờ môi bởi vì sốt cao mà bị khô nẻ, quên luôn mình là con gái nên cần phải thận trọng, cô dán đôi môi của mình lên môi hắn, cho tới khi cơ thể bất an của hắn nhúc nhích thì mới vội vàng dời môi đi.
-------------------
Trong ánh trăng mông lung, có một người đang rên rỉ, âm thanh vừa nặng nề vừa khàn đục.
Kỷ Vân Vân đang mơ màng nằm lật tới lật lui trên giường, đột nhiên giật mình tỉnh dậy, nhảy xuống giường, chạy tới bên cạnh Vệ Tử Hiên.
Ánh mắt của hắn nhắm chặt, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ không ngừng.
Kỷ Vân Vân đưa tay chạm nhẹ vào trán của hắn, mới phát hiện trán của hắn nóng vô cùng, nhưng nhiệt độ cơ thể lại rất thấp, cả người run rẩy không cách nào kiểm soát được.
Trời ơi! Cô nên làm cái gì?
Cô vội vã chạy xuống cầu thang, đến tủ lạnh và tìm được cái túi chườm lạnh, sau đó lại vào phòng tắm lấy một chiếc khăn lông khô, gói kỹ túi chườm lạnh lại, rồi quay trở lại phòng của Vệ Tử Hiên, áp túi chườm lên trán của hắn. Động tác của cô dường như đánh thức hắn, Vệ Tử Hiên cố gắng mở mắt ra.
"Vân Vân. . . . . ."
"Em đang ở đây." Cô dịu dàng xoa bờ vai của hắn.
"Tôi cứ nghĩ là em đã đi rồi." Hắn rên nhẹ, mơ màng nắm chặt tay cô.
Cô ngả người về phía trước, kéo luôn cả tấm chăn trên giường của mình đắp lên người hắn, nhưng không có một chút tác dụng nào, thậm chí hắn còn run rẩy dữ dội hơn.
Cô cắn môi, giật mình khi hắn đ