XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Ngọt Ngào Với Tổng Giám Đốc

Tác giả: Điển Điển

Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015

Lượt xem: 134731

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/731 lượt.

."
"Cô cho rằng hắn sẽ nghe lời cô giải thích sao? Anh trai tôi mặc dù sống ở Canada đã lâu, nhưng trong nội tâm của hắn vẫn còn rất truyền thống, hắn tuyệt đối sẽ không mang lại giày rách của người khác đâu, điểm này tôi có thể bảo đảm với cô."
Nếu như trên tay có một con dao, Kỷ Vân Vân tin rằng giờ phút này cô tuyệt đối sẽ không một chút do dự mà đâm vào Vệ Trọng Kiệt.
"Tên tiểu nhân hèn hạ bỉ ổi này! Tử Hiên hơn anh gấp ngàn lần vạn lần! Anh có xách giày cho anh ấy cũng không xứng!" Kỷ Vân Vân nghiến răng nghiến lợi hét: "Cút ra khỏi phòng của tôi! Cút! Tôi không muốn gặp lại anh!"
"Không sao cả, dù sao mục đích của tôi đã đạt được, còn ở đây làm gì?" Vệ Trọng Kiệt lạnh nhạt bước xuống giường, tiếp theo còn nói: "Thành thật mà nói, tôi vẫn cảm thấy rất đáng tiếc, không thể cưới được cô."
"Cút —— ra —— đi!"
Hắn đắc ý cười, sau khi đi tới cửa còn xoay đầu lại.
"Sau này tôi đi, tốt nhất cô đừng đi tìm anh trai tôi giải thích làm gì, như tôi vừa mới nói với cô, thời điểm hắn đang giận dữ sẽ tạo ra những chuyện gì, không ai có thể dự liệu được."
Toàn thân Kỷ Vân Vân mềm oặt ngồi ở trên giường, đến khi cô xác định Vệ Trọng Kiệt đã đi xa, mới đứng lên chỉnh sửa lại quần áo trên người mình.
Mở cửa phòng ra, cô chậm rãi đi tới cửa phòng của Vệ Tử Hiên. Có lẽ những cảnh báo của Trọng Kiệt không sai, bởi vì cô biết khi Tử Hiên tức giận sẽ như thế nào. Nhưng . . . . . . Cô thật sự không thể nào chịu được người mình yêu sâu đậm lại hiểu lầm mình như thế, cô không thể không thử một lần!
Cô không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa ra bước vào.
Vệ Tử Hiên đang đứng ở bên giường gài nút áo ngủ, vừa nhìn thấy cô, ngón tay của hắn lập tức cứng lại.
"Đi ra ngoài!" Hắn phẫn nộ thét lên.
Kỷ Vân Vân yếu ớt dựa vào cửa, căng thẳng cùng sợ hãi quá độ khiến toàn thân cô trở nên vô lực, nhưng cô không thể không đánh đã hàng, cô phải thử một lần!
"Tử Hiên, hãy nghe em giải thích!"
"Tôi nói cô đi ra ngoài!"
"Không!" Cô lấy hết can đảm, hai mắt nhìn thẳng vào Vệ Tử Hiên, "Chúng ta phải nói chuyện, em. . . . . ."
"Đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo cô! Đi ra ngoài! Nếu không, tôi sẽ không chịu trách nhiệm về những hành vi của chính mình đâu!"
"Tử Hiên, xin hãy nghe em nói. . . . . ."
Hắn từ từ đi tới phía cô, nắm chặt cánh tay của cô đẩy cô đến bên giường, ép cô ngồi xuống.
"Cô lại đang giở trò gì?" Giọng nói của hắn thoát ra từ sâu trong cổ họng, trong đáy mắt bốc lên lửa giận, "Có phải Trọng Kiệt không làm cô thỏa mãn, cho nên cô vừa mới bước xuống giường của hắn, lại không kịp chờ đợi nhảy lên giường của tôi?"
"Không phải như vậy!" Cô đau đớn kêu lên.
Trời ạ! Hắn nói giống như cô là một gái điếm mà ai cũng có thể mang lên giường được, nhưng cô không thể khóc, ít nhất hiện tại là không thể! Hắn có lý do để tức giận, vì vậy cô phải đem những hiểu lầm đó giải thích rõ!
"Chiều hôm nay Trọng Kiệt thừa nhận với em, tất cả chuyện này đều là mưu kế của hắn, chuyện tối nay cũng do hắn bày ra tất cả, hắn lợi dụng lúc em đang ngủ, cố ý đợi anh đến mới vào phòng của em, để anh thấy được em…….Cùng hắn ở chung một chỗ."
Cô sợ hãi nuốt nước miếng, đôi mắt nhìn vệ Tử Hiên với vẻ khẩn cầu, mong rằng hắn sẽ tin tưởng, vậy mà ánh mắt của hắn vẫn lạnh như băng.
"Lúc em tỉnh lại, em tưởng rằng . . . . . . Tưởng rằng. . . . . . Trọng Kiệt là anh. . . . . ."
Hắn giận dữ đến đỏ cả mặt, điên cuồng đẩy Vân Vân ngã lên giường, đôi tay kẹp chặt cô như đóng đinh cô xuống mặt giường.
"Cô cho rằng tôi sẽ tin câu chuyện hoang đường này sao?" Sự tức giận đang bùng lên trong đôi mắt của hắn, "Cô và Trọng Kiệt đã từng là người yêu, là vợ chồng chưa cưới, mà cô cư nhiên lại phân biệt không ra tôi hay là nó? Cô đừng phí sức nữa!"
"Khi đó em mới vừa tỉnh ngủ, mà giọng nói của hai người lại giống nhau như vậy!"
Ông trời ơi! Người này sao lại cứng đầu như thế, nói thế nào cũng không tin? Nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của hắn, Vân Vân cũng bắt đầu nổi giận.
"Tôi không có làm gì sai, vì sao anh không tin? Chỉ vì mẹ anh bỏ anh, nên anh không còn tin bất kỳ người phụ nữ nào nữa sao, anh hận tất cả phụ nữ trên trái đất này, phải không?"
"Đừng có kéo mẹ tôi vào!"
"Tôi nói đúng rồi, phải không?" Cô gào lên, trong đôi mắt bốc lên lửa giận, "Buông tôi ra! Tôi không muốn gánh vác nỗi oan ức này!"
Cô bắt đầu liều mạng giãy giụa, cố gắng thoát khỏi đôi tay như gọng kìm của hắn. Nhưng dù cô có cố gắng thế nào cũng vô ích, chỉ khiến quần áo của chính mình xốc xếch hơn mà thôi. Cúc áo của cô bị tuột ra mấy nút, khiến cổ áo trượt đến bả vai, mảnh da thịt trắng như tuyết lộ ra, phơi bày trước mắt hắn bộ ngưc trắng như sữa. . . . . .
Kỷ Vân Vân đang trong lúc giãy giụa thì kinh hãi khi nhìn thấy sự thay đổi trong ánh mắt của hắn, theo bản năng cô co người lại lui ra phía sau, hy vọng mình biến mất trước mắt hắn.
"Tử Hiên, đừng. . . . . ."
"Tại sao đừng? Là chính cô chạy tới phòng tôi!" Bờ môi của hắn hôn xuống chiếc cổ mảnh mai của cô, ép chặt cơ thể cô xuống giường.
"Em tới đây không phải v