Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134663
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/663 lượt.
h đấy".
"Không cần lần nào cũng phải ở trên giường". Quý Trạch Tuấn nắm một cái tay Lương Hạ đặt lên trên cổ mình, sau đó hướng dẫn hai chân cô vòng lại đặt ngang hông mình, làm như thế mới cố thể nâng cô dậy đi ra đóng cửa.
Mái tóc dài của Lương Hạ xõa ra, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ rực, làn da rất mịn màng, khiến cho người ta không nhịn được thèm nhỏ dãi, Quý Trạch Tuấn dựa lưng vào bàn đọc sách không chút khách khí cắn tới.
Ban ngày hai chiếc lưỡi lồng vào nhau chiến tranh, không ngờ buổi tối kết thúc chiến tranh như thế này.
Hai mắt Lương Hạ sụp xuống như người say rượu, cả người xụi lơ dán trên người Quý Trạch Tuấn, mặc cho anh ta giày vò.
Dĩ nhiên làn da của Lương Hạ chưa thể thỏa mãn Quý Trạch Tuấn trước mặt, xoay người một cái đẩy sách ở trên bàn qua một bên, để cho Lương Hạ ngồi lên trên đấy, nhẹ nhàng ôm cô, dùng hàm răng tháo dây áo ngủ của cô, đồ ngủ mềm mại nghe lời trượt xuống, nửa người phía trên của Lương Hạ hiện ra hoàn chỉnh trước mặt Quý Trạch Tuấn, lần này, ánh sáng trong phòng đọc sách mạnh mẽ chiếu đến.
Gặm dọc từ sau lưng đến trước ngực, đôi tay không an phận vọt lên cởi quần lót nhỏ của Lương Hạ ra, nhịp nhàng gẩy lên miếng thịt mềm mại kia.
"Anh......a.......". Lương Hạ không khống chế được kêu thành tiếng, anh luôn có cách làm cho cô vui thích, quên hết tất cả phiền não.
Đầu lưỡi chuyển động ở trên vú tròn màu trắng sữa, cuối cùng dừng lại một lúc trên đầu vú, hàm răng đói bụng cũng vị trí mấy viên thịt gặm xuống một cái, sau khi mút một hồi, thân hình Lương Hạ ở trong ngực đã bắt đầu vặn vẹo, khó nhịn ngứa ngáy, đạt đến đỉnh không thèm để ý đến mặt mũi hét lên:" Tôi muốn.... ...."
Quý Trạch Tuấn cũng không vội vàng đi vào, chỉ vươn cánh tay phải ở trên cơ thể Lương Hạ ra, múc một thìa canh bí đổ nhấm nháp, cho đến khi Lương Hạ chịu không nổi thống khổ, oán hận nhìn anh một cái mới giữ phía sau cái gáy cô, mạnh mẽ đem canh từ trong miệng rót vào trong miệng Lương Hạ, nhân lúc cô không chú ý, mở bung hai chân cô ra mà trực tiếp đi vào.
"Ách......." Tiểu huyệt vốn là nới lỏng bị vật cứng kích thích đột nhiên căng thẳng, thuận theo tiết tấu của người tiến công vặn vẹo trước sau.
Quý Trạch Tuấn không quên dùng ngón tay cái xoa hai quả anh đào nhỏ bên trên, khiến cho toàn thân Lương Hạ xôn xao.
Bàn đọc sách bình thường vững như bàn thạch cũng phải đung đưa, kẽo kẹt kẽo kẹt, có thể thấy được hai người kích tình bắn ra bốn phía đến loại trình độ nào.
Cuối cùng đã tới, Lương Hạ tê liệt ngửa ra phía sau, may mà được Quý Trạch Tuấn túm trở về lồng ngực. Cũng không để ý phòng đọc sách loạn như thế nào, Quý Trạch Tuấn trần truồng ôm Lương Hạ khỏa thân về phòng ngủ, may mắn ngoài hành lang không có người nào khác.
Sau khi gột rửa, Quý Trạch Tuấn ôm Lương Hạ nằm ở trên giường, có thể vì quá mệt mỏi, Lương Hạ cũng không có bất cứ phản ứng nào mặc cho anh tùy ý ôm.
"Đối thủ ngày mai là bạn gái trước của tôi". Cảm giác thấy người trong lồng ngực hơi cử động người, Quý Trạch Tuấn ôm chặt thêm chút nữa, "Lần đầu tiên ở quán rượu tôi nói bị thua kiện chính là thua trong tay cô ấy".
Lương Hạ nhớ lại buổi chiều kia, bọn họ vừa uống rượu vừa kể đau khổ mình từng trải qua, thì ra anh buồn bởi vì thua trong tay bạn gái cũ, "Vì thế buổi trưa hôm nay anh nhận được tin nhắn kia?".
"Ừ, cô ấy nói mong đợi biểu hiện của tôi ngày mai". Quý Trạch Tuấn vuốt ve mái tóc mềm mại của Lương Hạ. đây là nơi anh yêu thích nhất không muốn buông tay, "Nếu như không phải là cô ấy, có thể tôi vẫn sẽ thua".
Lần đầu tiên nghe thấy Quý Trạch Tuấn thành thật nói chuyện với mình, trong lòng Lương Hạ lộp bộp một chút, cho nên đây là lâu ngày sinh tình hử? "Ngày mai tôi đi cùng anh, tôi muốn nhìn bạn gái cũ của anh một chút".
"Mau ngủ đi". Quý Trạch Tuấn nhẹ nhàng hôn chụt lên cái trán lương Hạ, một đêm này, ôm nhau ngủ, không lo lắng không mơ mộng.
Sáng sớm ngày thứ hai, nhà họ Quý liền chuẩn bị sắp xếp đâu vào đấy, không phải là Quý Trạch Tuấn không thể thắng kiện, mà vì đây là trận đấu lại một lần nữa với đối thủ đã từng thua lần đầu tiên.
Phiên tòa mở trước nửa tiếng, Quý Trạch Tuấn dẫn Lương Hạ đến cửa phòng thay đồ thì gặp Ngụy Linh.
Ba năm Ngụy Linh ở bên cạnh người có tiền khí chất đương nhiên không tầm thường, gương mặt trang điểm hoàn mỹ, từ trong ánh mắt của cô ta có thể thấy được tự tin.
"Luật sư Quý, lần nay anh phải coi chừng đấy?". Ngụy Linh cười rất kiêu ngạo, khiến cho Lương Hạ vô cùng khó chịu, sau đó ánh mắt quyến rũ của Ngụy Linh chuyển dời, " Cô gái nhỏ này, là trợ lý của anh?\'
"Là bạn gái của tôi". Quý Trạch Tuấn hình như đã có dự tính trước trong lòng, không biểu hiện tức giận vì thua Ngụy Linh, khóe miệng giương lên cao, ôm bả vai Lương Hạ.
"Tôi không nghe nhầm chứ? Khẩu vị của đại luật sư Quý thay đổi nhiều như vậy? Hồi trước cũng không dễ dàng chấp nhận những người phụ nữ như thế này nha". Ngụy Linh ra vẻ bình tĩnh, thật ra khi Quý Trạch Tuấn chủ động ôm cô gái kia cô đã bắt đầu có chút không làm chủ được rồi, cho đến bây giờ vẫn tự cho m