Tác giả: Mộc Không Bách
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 134679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/679 lượt.
ận hai ngày sao?". Nhưng rõ ràng cho thấy Quý Trạch Tuấn nói qua loa, Lương Hạ không khỏi có chút tức giận.
"Giải quyết không tốt sẽ có bóng ma". Tay phải Quý Trạch Tuấn giả vờ viết cái gì đó, tay trái di chuyển lên xuống trên đùi Lương Hạ, mẹ thế nào lại mua cho cô ấy váy ngắn như vậy, cảnh xuân có khi cũng bị người khác nhìn thấy.
Lương Hạ biết Quý Trạch Tuấn đang đùa lưu manh, nhưng sợ bị mọi người phát hiện, không thể làm gì khác hơn là cố nén ngứa ngáy, "Buổi tối nói rõ cho em!". Đợi thêm một giây nữa sẽ không nhịn được phải kêu lên thành tiếng.
Quần chúng phía dưới dĩ nhiên không biết trên bục giảng đang xảy ra chuyện gì, chỉ có mấy nữ sinh hận nghiến răng nghiến lợi. nhìn Lương Hạ với ánh mắt thù địch, dĩ nhiên trong đó bao gồm cả Chu Hàn.
"Cậu đã sớm lên kế hoạch cẩn thận, gần quan được ban lộc(2)!". Cái mông Lương Hạ còn chưa ngồi vững đã bị Chu Hạ bấm xuống bắp đùi, vừa nãy mới ngứa còn chưa hồi phục, dấu đỏ cứnhư vậy không khách khí hiện lên.
(2): xuất phát từ tác phẩm <<đêm khuya tĩnh lặng lục>>của Du Văn Báo nhà Tống.ví von do chỗ gần mới có được cơ hội ưu tiên.
"Tớ chỉ hỏi một câu, không có bất kỳ ý đồ gì khác". Lương Hạ nghiêm túc cầm chữ ký trên sách cho Chu Hàn xem, "Nếu như đến giữa trưa chân của tớ còn đỏ, cơm trưa cậu phải mời rồi".
Bản lĩnh một mũi tên trúng hai đích của Quý Trạch Tuấn không nhỏ nha, ngoài miệng nói thế nhưng có thể không giống ý nghĩ trong lòng.
Trên đường chuyển lớp học, mặc dù người đông nghìn nghịt, Lương Hạ vẫn có thể thấy được ở góc khuất kia có một mái tóc màu nâu khói, thì ra Mạc Tước và cô đều là năm ba đại học.
Đại học O chia tầng theo nhiều lớp, trường học sắp xếp theo vùng miền.
***************
Từ lúc vụ án thuốc vi phạm kết thúc, công ty Lăng Phong và tập đoàn La Phụ xảy ra thay đổi long trời lở đất.
Đầu tiên là bầu lại hội đồng quản trị Lăng Phong, bởi vì tài sản bị mất, La Thư không thể làm gì khác hơn là bán của cải, cổ phần lấy tiền mặt, vì thế mất đi chức vụ thành viên hội đồng quản trị, bây giờ chỉ còn mấy tay sai nhỏ của Lăng Bách Thảo còn trụ lại được ở hội đồng quản trị chức vụ không lớn không nhỏ. Nếu như hội đồng quản trị của tập đoàn đổi tên, vậy thì thật sự không còn quan hệ với gia đình họ Lăng.
Tập đoàn La Phu cũng đổi trưởng đoàn luật sư, Ngụy Linh không còn là cố vấn luật sư cấp cao, mà chỉ là một luật sư nhỏ nhỏ, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, làm cho công ty tư nhân chính là như vậy, thăng trầm nhấp nhô không thể tránh được, nhưng rất đáng tiếc chính là gần đây tâm trạng Ngụy Linh quá mệt mỏi, vẫn không làm lung lay ý ông chủ được, ngược lại suy nghĩ quá nhiều về chuyện cá nhân.
Nếu là ngày trước, Ngụy Linh sẽ không để ý đến tin nhắn của Quý Trạch Tuấn, luôn để lại một chút mặt mũi cho người đàn ông bị vứt bỏ, nhưng bây giờ, Quý Trạch Tuấn nhận được tin nhắn của Ngụy Linh ý nghĩ duy nhất chính là hẹn cô ra ngoài vạch rõ giới hạn.
Ngụy Linh không ngờ Quý Trạch Tuấn trả lời tin nhắn của cô nhanh như vậy, thật sự trong lòng có phần mừng rỡ, hơn nữa nội dung còn là hẹn cô gặp mặt vào buổi tối, Nếu không phải là bạn bè trai gái, cũng không cần thiết phải đến muộn mấy phút theo lễ nghi, Ngụy Linh hẹn trước nửa giờ sẽ đến quán cà phê.
"Rất đúng giờ". Quý Trạch Tuấn mặc áo T-shirt in nhân vật hoạt hình vào quán cà phê, Nguy Linh hơi giật mình, không giống style của anh, "Quả thật anh đã thay đổi".
"Tôi không phải đến thảo luận với cô vấn đề thay đổi hay không". Quý Trạch Tuấn rất tự nhiên ngồi xuống, cũng không cầm theo bất kỳ vật gì, điều này làm cho Ngụy Linh có dự cảm xấu, anh không có ý định ngồi lâu.
"Vậy thì nói cái khác, em nghe nói anh không đến làm ở văn phòng luật?". Ngụy Linh vẫn còn ôm một tia hi vọng, hi vọng Quý Trạch Tuấn không làm ra quyết định vạch rõ quan hệ với cô.
"Ừ, tôi muốn ở gần bạn gái tôi nhiều hơn một chút". Cởi áo khoác, Quý Trạch Tuấn giống như người đàn ông có được tình cảm nồng nàn, trong giọng nói mang theo hạnh phúc khiến ngụy Linh đứng ngồi không yên.
Lúc học đại học, tuy anh cũng mặc T-shirt, nhưng mà đều là loại đứng đắn, hàng ngày chạy gấp trong các hoạt động của học sinh hoặc là vùi đầu học tập, cũng sẽ không rảnh rỗi mà phát ra ánh mắt dịu dàng như vậy.
"Lần này cũng chỉ là vui đùa thoáng qua mà thôi?". Ngụy Linh đối mặt với vấn đề này cũng không thích quanh co, thay vì đoán mò không bằng hòi thẳng.
"Hồi xưa chơi cho chán, bây giờ một chút ý nghĩ chơi cũng không có".
Mặc dù ngoài miệng Quý Trạch Tuấn đang cười, nhưng lời nói ra làm cho người ta không rét mà run, hồi xưa chơi chán, vì thế ở chung một chỗ với cô nhiều năm như vậy chỉ là chơi đùa thôi sao?
"Anh muốn kết hôn với cô ấy? Mới quen cô ấy được bao lâu, tính cách của hai người, cuộc sống sau này sẽ ra sao?". Ngụy Linh nóng nảy, lời Quý Trạch Tuấn nói khiến cô bị đả kích lớn.
"Tôi yêu cô ấy". Hai tay Quý Trạch Tuấn vắt chéo, đặt trên mặt bàn, "Giữa tôi và cô tất cả chỉ là quá khứ, hiện tại và tương lai của tôi, hi vọng cô không cần phải xuất hiện".
Ánh mắt Quý Trạch