Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Ngủ Bên Cạnh Giáo Sư

Tác giả: Mộc Không Bách

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 134714

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/714 lượt.

bộ dạng suy sụp tinh thần thế này.
Rốt cuộc cô đã hiểu vì sao tự nhiên Cố Thần lại đối xử với cô khác hẳn lúc còn bé, cái gọi là góc tường không nghe được, Cố Thần lại hiểu lầm mấy chục năm, đúng là ý trời, nếu cậu ta không hiểu lầm, vậy mình và Quý Trạch Tuấn sẽ không động vào nhau.
“Aiz, mình lại nghĩ cậu không có cảm giác gì với mình” Lương Hạ cũng tựa vào tường thở dài, nhưng đột nhiên tiếng gõ cửa khiến cô giật mình nhớ ra đây là nhà vệ sinh, nơi công cộng, sao cô và Cố Thần lại có thể biến thành nơi cảm thán kêu trời.
Nhưng vừa mở cửa Lương Hạ liền hối hận, thà nấp bên trong còn hơn.
Từ Khả mặt khiếp sợ nhìn cô, mặt Quý Trạch Tuấn không chút thay đổi, nhưng ánh mắt lạnh lẽo, Lương Hạ nhìn một cái đã biết không ổn, lúc này Cố Thần còn nằm trên người cô bất tỉnh nhân sự.
“Giáo sư Quý à, tới giúp em đi, có chuyện gì về nói sau” Lương Hạ ra sức kéo Cố Thần, đám bạn học thật chả ra sao, chỉ lo ở ngoài ăn uống vui vẻ, chẳng thèm quan tâm gì đến bọn họ.
Quý Trạch Tuấn rất không khách khí quăng Cố Thần nằm ra ghế, sau đó kéo Lương Hạ đi, Thi Ân ở đằng sau làm một động tác “suỵt” khiến mọi người không dám ồn ào, hình như giáo sư Quý đang tức giận.
Dọc đường đi, Lương Hạ lảo đảo chạy theo Quý Trạch Tuấn, chân dài thật tốt. Chả dịu dàng chút nào.
“Anh đã nói bao nhiêu lần không được uống rượu rồi” Vừa đến nhà trọ, Quý Trạch Tuấn đã đè Lương Hạ lên tường, dùng tay khóa chặt cô.
Lương Hạ cố gắng luồn lách chui ra nhưng lại bị anh ôm lại“Không được phản kháng”
“Em không uống rượu mà” Lương Hạ còn cố tình há mồm hà hơi, mùi bia đã biến mất từ lâu rồi “Cố Thần uống thay em, em không thể mặc kệ cậu ta, từ nhỏ em đã được mẹ dạy phải biết suy nghĩ cho người khác, lúc cần phải ra tay”
“Hai người ở bên trong không làm gì chứ?” Quý Trạch Tuấn thật ra hoàn toàn tin tưởng Lương Hạ, chỉ là muốn trêu chọc cô, vì vậy mới giả bộ ra vẻ mặt kinh khủng.
“Có làm, ấp ấp ôm ôm” Lương Hạ bắt được ánh mắt đùa giỡn của Quý Trạch Tuấn, lập tức hiểu tâm tư của anh, liền tương kế tựu kế.
“Ôm như thế nào? Như thế này hay là…” Quý Trạch Tuấn vừa nói vừa ôm Lương Hạ các kiểu, rất láu cá, thành công di chuyển tới giường, làm cho Lương Hạ kêu trời trời không thấu, kêu đất đất chăng nghe, sau đó trực tiếp lăn lộn cầu xin tha thứ.
Quý Trạch Tuấn càng quyết tâm rèn sắt khi còn nóng, thân hình to lớn giữ chặt cô, mùi bạc hà nhẹ nhàng khoan khoái, Lương Hạ lại bị kích khích cuộn tròn một chỗ thoi thóp.
Cố Thần đã sớm bất tỉnh nhân sự, bị bạn cùng phòng kéo về, cảnh này diễn ra ngay trước mặt Mạc Tước và Hàng Triệt.
Vốn là Mạc Tước cùng Hàng Triệt đến thư viện tra tài liệu, sau đó Hàng Triệt đưa Mạc Tước về ký túc, vừa thấy Cố Thần say rượu, Mạc Tước lập tức thay đổi thái độ, Hàng Triệt dĩ nhiên trong lòng không thoải mái, nhưng nghĩ tới Cố Thần là một trực nam không hơn không kém lại mừng thầm.
“Anh cười cái gì?” Mạc Tước thấy Hàng Triệt còn chưa kịp giấu má lúm đồng tiền.
“Cười người khác không nhận tình cảm của cậu” Hàng Triệt định trắng trợn bật cười, ánh mắt sáng chói như bảo thạch khiến Mạc Tước run lên.
“Nói bậy, ngày mai anh có tới không?”
“Không” Hàng Triệt lắc đầu “Ngày nào cũng gặp dễ ngán”
“Anh” Mạc Tước đẩy kính một cái “Vậy tôi đi tìm anh”
“Nhanh về đi, còn kịp liếc Cố Thần một cái” Hàng Triệt khẽ cười.
Mạc Tước đột nhiên xị mặt “Tôi chỉ yêu thích cậu ấy thôi”
“Vì cậu ta không để ý nên cậu mới quay về với tôi?” Hàng Triệt đột nhiên hơi tức giận, Mạc Tước rất thẳng thắn với anh, nhưng thẳng thắn đến mức phát sợ, thà nói láo còn hơn.
“Không liên quan đến cậu ấy, tôi sợ anh lâu không có tôi ở bên sẽ yêu cô Lương Hạ đó.” Mạc Tước quỷ mị cười một tiếng khiến Hàng Triệt cũng không nhịn được.
“Tôi không phải là yêu song tính, ngày mai đừng có tìm tôi, cự ly sinh ra mỹ (xa thơm gần thối)”
Mạc Tước cười cười, vừa rồi cậu vô tình thấy chương trình một ngày của Hàng Triệt, ngày mai họp cả ngày, rõ ràng bận việc còn lấy cớ cự ly sinh ra mỹ.
…………………………..
Cuộc sống đại học so với nước chảy còn nhanh hơn, môn luật kinh tế chỉ còn một tuần nữa là hết chương trình, nhưng buồn thay cho Lương Hạ lại không nghiêm túc nghe giảng được tiết nào, luôn không tự giác dựa vào sự kỳ diệu, đã đến lúc ôm đùi (nịnh nọt) giáo sư rồi.
Vừa hết giờ thứ năm, Lương Hạ chạy như chó Nhật đến trước mặt Quý Trạch Tuấn, ném ra một đôi mắt quyến rũ.
Quý Trạch Tuấn tức giận nhìn cô “Chớp mắt làm gì, bây giờ anh còn có giờ, buổi tối nói đi”
Lương Hạ bị từ chối không cam lòng dẩu môi lên, cô còn chưa lên tiếng Quý Trạch Tuấn đã cự tuyệt thẳng thừng rồi.
Dựa vào chính mình cơm no áo ấm, Lương Hạ đang cầm giáo trình luật kinh tế, vùi mặt trước máy vi tính nhìn tài liệu, nhưng đều là phân chia kiến thức trong sách, có vẻ không mấy tác dụng với cuộc thi, nói chuẩn xác là chỉ còn không tới 3 ngày nữa là thi, không còn kịp xem sách lề mề như thế nữa.
Lương Hạ mặt mày ủ dột dựa vào ghế, suy nghĩ phương án phụ.
Lúc Quý Trạch Tuấn về ngửi thấy mùi khét, Lương Hạ cầm muôi đứng đằng trước,