Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1341776
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.
iệc này rất nghiêm trọng!”
“Tố cáo tôi ư? Nó đâu có gan làm vậy!”
“Hôm nay vớt được một xác chết ngoài biển, theo Đao Mẻ chứng thực thì đó là tên lái xe trong vụ bắt cóc...”
Hàn Trạc Thần với lấy điếu thuốc đặt trên bàn, châm lửa.
“Cảnh sát Vu, ông định nói việc này là do tôi làm?!
Đây là nguyên tắc của xã hội đen, tôi chẳng liên quan gì đến việc ấy.”
“Anh không liên quan? Một mạng người đấy! Sao anh có thể giết người không chớp mắt?...” Cuối cùng cảnh sát Vu không kiềm chế được cơn thịnh nộ, đứng phắt dậy, tay run run chỉ vào Hàn Trạc Thần mắng lớn: “Rốt cuộc anh còn chút tính người nữa không?!”
“Tính người?! Tính người là loại người như ông ngồi trong phòng điều hòa lật xem báo cáo khám nghiệm tử thi mới có. Nếu ông bị kẻ khác treo lên đánh cho gần chết, nếu ông bị kẻ khác chĩa súng tiêm ma túy vào người, nếu ông bị kẻ khác vây trong ngõ hẻm chém mười mấy nhát, nếu hôm qua người chúng làm nhục là ông...” Hàn Trạc Thần bỗng dừng lại, đứng lên, đá vào sofa một cái, tiếng va đập rất rõ khiến tôi nghi ngờ xương chân hắn bị gãy cũng nên.
Hắn mím chặt môi, trán toát mồ hôi hột, chắc rất đau. Hắn đánh người khác thì tôi thấy thường xuyên nhưng hắn tự hại mình thì đây là lần đầu tiên.
Trước đây, khi hắn không vui, tôi chỉ cần nắm lấy ngón tay hắn, hắn sẽ nhìn tôi tươi cười, điều đó có nghĩa hắn không mấy tức giận. Nếu hắn rút tay ra, có nghĩa hắn không vui, chỉ muốn yên tĩnh một mình, tốt nhất là tôi nên biến khỏi đó.
Khi thấy hắn lại ngồi xuống sofa, tim tôi như loạn nhịp. Tôi nhẹ nhàng ngồi sát lại gần hắn, thử chạm vào bàn tay hắn đang nắm chặt. Một lúc sau cũng không thấy hắn có phản ứng gì, tôi định lặng lẽ quay về phòng thì hắn vỗ vỗ đầu tôi, cười với tôi dù nụ cười vô cùng chua chát và miễn cưỡng.
“Cảnh sát Vu, chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ? Tiếp tục đi!”
Cảnh sát Vu nhìn tôi có vẻ không thể hiểu nổi, định nói rồi lại thôi, ông ta thu dọn tài liệu.
“Thôi, tôi đi đây! Anh tự thu xếp cho ổn thỏa!”
“Tôi không tiễn!”
Cảnh sát Vu chuẩn bị bước ra khỏi cửa thì do dự một lúc rồi xoay người, đổi giọng nghiêm nghị như ở chốn công sở: “Bây giờ quay đầu còn kịp, đừng lún sâu thêm nữa...”
“Quay đầu?! ông đang nói đùa với tôi đấy à?!”
“Đã dấn thân vào xã hội đen, mấy người có được kết cục tốt đẹp... Anh xem Trác Cửu, xem ông trùm Lôi...”
“Ông đừng nhắc đến họ trước mặt tôi.”
“Đến bây giờ anh vẫn hận tôi ư? Nếu năm đó không phải là tôi tóm anh thì anh đã giống ông trùm Lôi, bị người ta đánh chết rồi!”
“Tôi thà chết lúc đó...” Hàn Trạc Thần càng nắm chặt tay hơn nữa, móng tay cắm sâu vào da thịt nhuốm máu đỏ. “Đã đi đến nước này rồi, tôi không quay đầu lại được nữa... Đại ca đã không hỏi han đến việc của băng đảng, cuối cùng thì vẫn... Những người như chúng tôi đã đen thì đen rồi, không trắng được, tôi không động vào kẻ khác thì cũng bị kẻ khác chém chết.”
“Thôi, được rồi! Có việc gì cần tôi giúp thì cứ nói.”
Hàn Trạc Thần cười nhạt: “Cảm ơn!”
Đợi cảnh sát Vu đi rồi, hắn ngồi trên sofa, cúi gập người, hai tay ôm đầu.
Lúc này trông hắn không hề giống loài ác quỷ giết người không chớp mắt. Hắn yếu đuối như một đứa trẻ cần được bảo vệ và an ủi. Lần đầu tiên đối mặt với tình cảnh này, tôi không biết phải làm sao. Cuối cùng, tôi chỉ có thể ngồi cạnh hắn, vuốt ve những sợi tóc mượt mà giống như lúc nhỏ hắn vẫn dỗ dành tôi.
…
“Con cũng thấy ta là kẻ xấu đúng không?” Hắn vươn tay ôm lấy tôi, gục lên bờ vai tôi.
Tôi không muốn lừa dối hắn, không muốn lúc nào cũng dùng nụ cười giả tạo để đối phó với hắn.
“Con không biết.”
“Ta luôn muốn làm người tốt... Ta cũng không muốn có kết cục như ngày hôm nay, có nhiều việc không thể tự mình quyết định.”
Tôi đưa cánh tay yếu ớt ôm lấy bờ vai hắn đang run lên, không biết phải trả lời ra sao, chỉ yên lặng nghe hắn nói.
“Khi đại ca chết, ta đang ở dưới... Rất thảm! Bọn chúng đánh anh ấy thương tích đầy mình rồi ném anh ấy từ tầng hai mươi lăm xuống. Trước khi chết anh ấy vẫn còn trừng mắt nhìn ta.”
“Ông ấy không thể vì sự đau khổ của chú mà sống lại...” Tôi chớp chớp đôi mắt đã nhạt nhòa vì nước mắt, cố nặn ra một nụ cười, nói với hắn mà như nói với chính mình. “… nên chú chỉ có thể nghĩ cách khiến chú quên đi!”
Đó là kinh nghiệm tôi tổng kết lại sau nhiều năm đối mặt với nỗi đau vô hạn dù tôi không làm được như thế.
Trong phòng khách sáng sủa, rộng rãi chỉ có hai chúng tôi, hai kẻ quằn quại trong nỗi đau khổ vô bờ bến.
Ngày hôm sau, sau khi nghe xong buổi hòa nhạc, hắn liền đưa tôi đến bờ biển để những kẻ theo hắn như hình với bóng đợi trong xe, không được đi theo chúng tôi.
Tôi cởi giày, chân trần đứng trên bờ cát mịn, những vết chân chẳng mấy chốc đã bị sóng biển cuốn đi cùng những hạt cát... Điều này khiến tôi nhớ lại buổi hòa nhạc ban nãy. Bản dương cầm ban đầu giống như những đợt sóng này, trong tiếng ồn ào và dưới ánh đèn nê ông, nó vẫn thật yên bình, sau đó gió lốc ầm ầm cuốn từng đựt sóng lớn, hủy diệt tất cả... Đó cũng chính là vận mệnh của tôi chăng?
Người đàn ông như Hàn Trạ