Tác giả: Vô Xứ Khả Đào
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 1342005
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2005 lượt.
ình ngày xưa.” Mạo Man cười lạnh một tiếng, “Thủ đoạn này của ngươi quả nhiên là phong cách bọn Tấn, thật sự rất bỉ ổi.”
Chu Cảnh Hoa dùng sức cắn răng, trong mắt loé lên ánh nhìn của một con rắn độc. Hắn cúi đầu nói: “Vâng.”
Mạo Man phất phất tay, ý bảo hắn có thể đi xuống.
Đêm nay đã có thể nhận thấy được đối phương đang thường xuyên thay đổi phương trận, Mạo Man đưa tay vén màn trướng nặng nề lên, trông về Hàm Cốc Quan xa xa. Mấy ngày tới quyết chiến, quan ải vạn dặm, binh mã (3) nửa đời, các đời trước dùng mấy trăm năm cũng không làm nên chuyện, nay sẽ hoàn thành trong tay mình. Mạo Man chỉ cảm thấy trống trận nổi lên trong lòng.
(3) binh mã: ở đây chỉ việc tòng quân chiến đấu
Một đêm này ở trong doanh trướng quân Tấn, quả thật khá không yên bình.
Trong doanh trướng phó soái đông nghẹt các vị tướng lĩnh cấp cao.
Cảnh Vân nhìn từng gương mặt không cam lòng bên dưới, chỉ cảm thấy đầu như kim châm từng cơn đau nhức.
“Cảnh Vân! Vì sao Hổ Báo Kỵ ta phải nhường ra một ngàn rưỡi con chiến mã?!” Mạnh Lương tiến vào trong trướng với bộ dáng nổi trận lôi đình, “Binh sĩ của ta không có ngựa thì đánh giặc kiểu gì?!”
Lúc đầu hắn còn kiên nhẫn giải thích, bất đắc dĩ các tướng lĩnh đi vào càng ngày càng nhiều, dần dần, Cảnh Vân sa sầm nét mặt, không nói được một lời.
Tranh cãi cả buổi trời, Cảnh Vân đã không còn kiên nhẫn, rốt cuộc cũng vỗ mạnh xuống bàn, lớn tiếng nói: “Các ngươi náo loạn đủ chưa?”
Trong trướng im lặng một hồi lâu, Cảnh Vân đứng dậy, sắc mặt không rõ cảm xúc gì. Hắn nhìn mọi người nói: “Không muốn đổi ngựa, các ngươi sao còn không đi đến chỗ điện hạ chờ lệnh? Một đám ồn ào ở chỗ ta thì còn ra thể thống gì? Không biết ta cũng phụng mệnh mà làm việc sao?!”
“Hổ Báo Kỵ của ngươi đổi một ngàn năm trăm con, có biết Thần Sách quân của ta đổi bao nhiêu không?” Cảnh Vân hung hăng nhìn chằm chằm Mạnh Lương mà chất vấn.
Mạnh Lương giật mình, vẫn không cam lòng, đành than thở: “Dù sao ta không muốn đổi! Ta đi tìm Thượng tướng quân nói Hổ Báo Kỵ ngày mai nguyện ra quân ngay trận đầu. Thiết Phù Đồ kia giao cho bọn ta đối phó là được.”
Cảnh Vân không tức giận mà còn cười: “Được, ngươi đi tìm tướng quân đi!”
Mùi thuốc súng trong doanh trướng dần dần nồng nặc, chợt nghe có người nói: “Quan Ninh quân sẵn lòng đổi ra một ngàn con chiến mã.”
Ai nấy đều chuyển hướng về phía kia, Liên Tú bình tĩnh nói: “Ta đi bố trí ngay.”
“Liên Tú! Ngươi bị Thiết Phù Đồ đánh cho sợ sao?” Mạnh Lương nghe vậy thì nghẹn họng, tức giận nói, “Ngươi có biết chiến mã này đổi cho ai không? Mấy ngàn người kia ta đã nhìn qua, ai cũng ỉu xìu, bộ dạng này có thể đánh trận sao? Một lát nữa ngươi làm thế nào để không khiến cho thủ hạ của ngươi thất vọng?”
“Liên Tú đúng là vì không muốn làm các tướng sĩ thủ hạ thất vọng mới nguyện ý đổi chiến mã.” Liên Tú hít sâu một hơi, “Các vị đang ngồi ở đây có từng giao chiến với Thiết Phù Đồ chưa?”
Không ai lên tiếng trả lời, chỉ là trên mặt bọn họ có thể nhìn thấy sự tò mò và không phục.
“Quan Ninh quân năm ngàn người tinh nhuệ truy kích Hung Nô. Khi đụng vào bọn chúng, Thượng tướng quân và ta ở tiền tuyến chỉ huy, năm ngàn người vẫn bị đánh cho tàn phế, chỉ còn hơn một ngàn người trở lại.” Hồi tưởng lại tình cảnh thê thảm hôm đó, Liên Tú dùng sức cắn răng, cơ mặt hơi gồ lên, “Chư vị có lẽ cảm thấy là Quan Ninh quân không đủ võ dũng, nhưng ta hiện tại dám nói như vậy, nếu Quan Ninh quân gặp lại Thiết Phù Đồ, chúng ta không nhăn mặt vẫn có thể tiến lên! Nhưng năm ngàn người vẫn sẽ như lần trước, thiệt hại hơn phân nửa mà về! Ngươi nói ta sợ sệt cũng được, hèn nhát cũng được, lúc này đây ta tin sự an bài của Thượng tướng quân, tất nhiên cũng có lý do.” Liên Tú nói xong, cũng không quay đầu lại mà rời khỏi doanh trướng.
Những người còn lại đưa mắt nhìn nhau, thật lâu sau, đám người Mạnh Lương rốt cuộc cũng không tự nguyện lắm mà gật đầu.
Giang Tái Sơ triệu tập các chư tướng lĩnh lúc rạng sáng, triển khai trận đồ, chỉ vào khu vực xung quanh trung tam bộ nói, nói thẳng: “Quân ta và Hung Nô đều đã chuẩn bị chiến tranh một thời gian dài, sau khi trời sáng cuộc chiến sẽ bắt đầu, không còn đường lui nữa.”
Ánh mắt những người dưới trướng sáng lên, bọn họ từ các nơi chạy tới, chờ một ngày này cũng đã rất lâu rồi.
“Cánh trái, Mạnh Lương dẫn theo Hổ Báo Kỵ.”
“Rõ!”
“Cánh phải, Cảnh Vân dẫn theo Tây Bắc quân.”
“Rõ!”
“Trung trận…”
Giang Tái Sơ dừng một chút, ánh mắt dò xét mọi người.
Dựa theo thói quen ngày xưa, cho tới bây giờ đều là hắn tự mình dẫn đầu ở giữa trận. Mà quân đoàn được lựa chọn kề vai chiến đấu với Thượng tướng quân có thể thấy vô cùng vinh quang. Các vị tướng lĩnh chưa nhận lệnh đều nín thở, ánh mắt tràn trề mong đợi.
“Cảnh Quán tướng quân, ngươi dẫn Thần Sách quân và bốn vạn quân tinh nhuệ dưới trướng trấn giữ vùng trung tâm, nhất thiết phải đẩy mạnh về phía trước.”
Cảnh Quán là người lớn tuổi nhất trong các vị tướng lĩnh, nghe vậy liền đứng dậy, chắp tay nói: “Nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của điện hạ.”
“Thượng