Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngự Phồn Hoa

Ngự Phồn Hoa

Tác giả: Vô Xứ Khả Đào

Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015

Lượt xem: 1342083

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2083 lượt.

ng bắc đã xảy ra chuyện gì?”
Cô gái này nhạy bén đến đáng sợ, ý niệm trong đầu như tia chớp xẹt qua, Nguyên Hạo Hành đã giấu đi vẻ tức giận lúc trước, gương mặt tuấn tú chỉ còn lại sự bình thản: “Không sai, là có chút biến cố.”
Hàn Duy Tang hơi nhíu mày, biến cố ở phương bắc… Hay là Giang Tái Sơ đã công phá kinh thành, khiến cho Nguyên Hạo Hành dẫn quân cần vương? Nhưng hắn nhưng không mang theo đại quân đi cùng… Hay là, Giang Tái Sơ chết trận, Nguyên Hạo Hành không cần ở lại hậu phương trấn giữ nữa? Suy nghĩ này xộc lên đầu, Hàn Duy Tang chỉ cảm thấy cả người rét run, khí lực trên tay từ từ biến mất, tựa hồ muốn lập tức rớt xuống.
Nguyên Hạo Hành kịp thời đưa tay đỡ nàng, thông minh như vậy, hắn lập tức đoán được suy nghĩ của nàng, trầm giọng nói: “Giang Tái Sơ vẫn còn sống.” Dừng một chút, hắn lại nói, “Hiện giờ, mạng của hắn quan trọng hơn bất kỳ ai.”
Hàn Duy Tang chắc chắn trong lòng, lặng lẽ nhìn hắn, sự kinh hoảng trong đôi mắt đã biến mất, lập tức trở lại đen trắng rõ ràng, trong suốt vô cùng.
Nguyên Hạo Hành chợt cảm thấy nói một câu với cô gái trước mắt này cũng không sao.
“Kỵ binh Hung Nô đã qua cửa ải.” Môi mỏng như được vót của hắn bật ra mấy từ này, đuôi lông mày cong lên, nhưng lại thoáng mang theo sát khí.
Hàn Duy Tang ngỡ mình nghe lầm, siết chặt cương ngựa, thốt ra: “Cái gì?”
“Không nghĩ tới phải không?” Nguyên Hạo Hành đưa tay xoa mi tâm, che đi sắc mặt lúc này, nhẹ giọng nói, “Ta cũng không nghĩ tới.”
“Nhất định là Nguyên đại nhân không ở trong kinh mới có người vội vã muốn phân quyền như vậy?” Hàn Duy Tang thở dài, “Chỉ là người Hung Nô… A, thật sự là dẫn sói vào nhà, nhóm lửa tự thiêu.”
Dẫn sói vào nhà, nhóm lửa tự thiêu. Từ lúc hắn biết được tin này, trong lòng trằn trọc chính là tám chữ này. Hắn tất nhiên trách mình quá mức sơ suất, thế mà vẫn chưa cho người để mắt tới Chu Cảnh Hoa. Nhưng hắn cũng cảm thán, trên đời này thật sự có kẻ ngu dốt như thế, muốn cướp công dẹp loạn phải cân nhắc một phen, trợ thủ được mời tới rốt cuộc là người phương nào.
“Hiện giờ tình hình phương bắc thế nào?” Hàn Duy Tang nghiêm mặt hỏi.
“Đội quân tinh nhuệ ở phương bắc đã bị ta điều đến đây, hiện tại… bên kia chỉ còn vài đội quân có thể chống đỡ, chỉ sợ chính là Quan Ninh quân của Ninh Vương sau khi chỉnh biên.” Hắn trầm tư, trong lòng vô cùng lo âu, nhưng nét mặt lại thản nhiên, “Ta còn không biết Ninh Vương lúc này muốn làm cái gì.”
Hàn Duy Tang ngước mắt nhìn về phương xa, giọng nói bình tĩnh, tựa như nói đến chuyện nhà: “Hắn xưa nay là người thức thời, Nguyên đại nhân trong lòng nghĩ thế nào, ta nghĩ hắn cũng sẽ nghĩ như thế ấy.”
Thân hình Nguyên Hạo Hành khẽ động, hắn lặng lẽ nhìn Hàn Duy Tang, ánh mắt lóe lên.
“Ta biết ngươi đang nghĩ cái gì. Ngươi nghĩ ba năm trước, hắn không hề liều lĩnh làm phản.” Khoé miệng Hàn Duy Tang cong lên, ý cười hời hợt, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng. Nàng thấp giọng nói, “Đó không phải là chủ ý của hắn.”
Lời còn chưa dứt, nàng nằm rạp ở trên ngựa, nặng nề ho khan, khó có thể kiềm nén.
Nguyên Hạo Hành nhìn thân ảnh nàng gầy đến mức có thể bẻ gãy, thần sắc phức tạp, thật lâu sau, hắn mới khẽ nói: “Chu Cảnh Hoa mượn binh Hung Nô tiến vào Trung Nguyên, người Hung Nô vừa qua cửa ải liền huỷ ước định, chia làm hai nhánh, một nhánh lao thẳng tới phía nam giàu có và đông đúc nơi, nhánh còn lại tiến thẳng đến kinh thành. Thái hoàng Thái hậu dẫn theo Hoàng đế chạy ra khỏi thành.” Hắn gằn từng tiếng, con ngươi màu hổ phách hiện lên sự lạnh lẽo khó nói nên lời.
“Bọn họ cứ nhường kinh thành như vậy sao?” Hàn Duy Tang hoảng sợ.
“Lúc này còn không biết được tình hình chiến sự bên kia thế nào.” Nguyên Hạo Hành cầm lấy dây cương trong tay, ngón tay dùng sức, có thể thấy được gân xanh trên mu bàn tay.
“Đại nhân dẫn ta theo là muốn lấy ta làm điều kiện trao đổi với Giang Tái Sơ, xin hắn cứu Hoàng đế sao?” Hàn Duy Tang dĩ nhiên hiểu được tiền căn hậu quả, không khỏi cười khổ.
Nguyên Hạo Hành nhìn nàng một cái, chẳng ừ hử gì cả.
“Ta không đáng để đại nhân vất vả mang ta đi phương bắc.” Hàn Duy Tang do dự một lát, “Hắn cũng nhất định sẽ không vì một mình ta mà dùng thiên hạ để trao đổi.”
“Quận chúa có đáng giá hay không, chỉ sợ không phải do nàng định đoạt.” Nguyên Hạo Hành thản nhiên hất cằm, “Nàng cũng biết thời gian ba năm này vì sao Dương Lâm có thể một tay che trời ở đất Thục hay không?”
Trái tim Hàn Duy Tang như bị bóp nghẹt, nàng nhướng mày nhìn Nguyên Hạo Hành, nhíu mày nói: “Cháu trai ta tuổi còn nhỏ, không ai trông nom, bị quyền thần nắm trong tay cũng là chuyện không thể tránh khỏi.”
“Vậy Quận chúa biết vì để khống chế Dương Lâm mà Ninh Vương đã bố trí bao nhiêu nội ứng ở đất Thục hay không?”
Ngực nàng như bị một đòn nặng, sắc mặt bỗng nhiên trở nên trắng bệch.
“Ngươi nói là… Giang Tái Sơ nâng đỡ Dương Lâm thượng vị, bức vua thoái vị, khiến ta chủ động đến tìm hắn?” Hàn Duy Tang lẩm bẩm những lời này một lần nữa, chỉ cảm thấy mờ mịt một mảnh, nhất thời không biết bản thân đang ở nơi nào. Thật lâu