XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Chồng Tuyệt Vời

Người Chồng Tuyệt Vời

Tác giả: Tử Trừng

Ngày cập nhật: 03:30 22/12/2015

Lượt xem: 134792

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/792 lượt.

n nữa, chỉ còn vài giờ khi cậu trở về Đài Loan, tốt nhất trước hết cậu hãy nghĩ thử xem, Lục Nhân tiểu thư tại sao lại muốn gả cho cậu.”
“Cái gì..... Này! Triệu Đông Khang?” Lôi Diễm còn muốn hỏi lại cho rõ ràng một chút, không ngờ Triệu Đông Khang đã tắt máy, anh chỉ nghe thấy từ di động truyền đến thanh âm đô đô. “Chết tiệt Triệu Đông Khang!”
Anh khẽ rủa một tiếng, nhấn nút gọi lại, phát hiện hắn ta đã tắt máy, mày anh cau chặt, tâm tình càng thêm ảo não —— Triệu Đông Khang lá gan càng lúc càng lớn, anh trở về nhất định phải lột da anh ta.






Lục Nhân tại sao lại muốn gả cho anh? Câu hỏi này đã quay cuồng trong đầu anh suốt cả một đêm, nhưng vẫn không tìm được đáp án.
Trở lại Đài Loan được vài ngày, anh lại vùi đầu vào núi công việc bề bộn chất chồng sau những ngày nghỉ, bận rộn đến mức thật sự không có thời gian để suy nghĩ về vấn đề này, nhưng vấn đề này từ đầu đến cuối chưa từng thật sự biến mất, mỗi khi thoáng rảnh rỗi, anh sẽ lơ đãng nhớ tới chuyện này.
Hơn nữa trong những đêm khuya tĩnh lặng, anh thường hay nhìn dung nhan đang say ngủ của cô mà ngẩn người, mà anh tựa hồ cũng càng ngày càng quen với việc cô ngủ kề bên anh, có vài lần anh vươn tay muốn chạm vào cô, nhưng cảm giác bối rối ngăn cách lại làm cho anh từ bỏ, cả người mâu thuẫn cực kỳ.
Lôi Diễm đứng sau tấm rèm bằng thủy tinh trong văn phòng trầm tư, thân thể cao to hoàn mỹ kia ngẩn ngơ giống như một pho tượng, trông bóng dáng giống như đang mang trong mình một bí mật nặng nề, vô hình trung sinh ra cảm giác áp bách bó buộc.
“Lão Đại, tổng công ty xây dựng Hà thị muốn cậu tham gia buổi dạ tiệc tối nay, cậu ——” Triệu Đông Khang mở cửa văn phòng tổng tài, không gõ cửa liền xông vào, vừa lúc nhìn thấy bộ dáng trầm tư của Lôi Diễm, làm chân anh không khỏi thoáng sựng lại một chút.
“Nói đến Lục Nhân tiểu thư, cậu rốt cuộc đã hiểu rõ rồi chứ?” Triệu Đông Khang dường như nghĩ đến cái gì hỏi.
“Hiểu cái gì?” Lôi Diễm ngẩn người, lúc này mới phục hồi tinh thần lại.
“Trước khi cậu chấm dứt tuần trăng mặt, không phải tớ đã nhắc nhở cậu trên điện thoại sao? Cậu rốt cuộc đã hiểu lí do vì sao Lục Nhân tiểu thư muốn gả cho cậu chưa?” Triệu Đông Khang kiên nhẫn nhắc lại một lần.
“Suy nghĩ, nhưng tớ tìm không thấy đáp án.” Anh ảo não thừa nhận bản thân không thu hoạch được gì.
“......” Triệu Đông Khang ngẩn ngơ, không nói gì khóe miệng gợi lên nụ cười khổ. “Ông trời ạ, cậu thực sự yêu đến ngu ngốc rồi!”
“Có ý gì?” Lôi Diễm há hốc mồm, anh lớn như vậy, vẫn là lần đầuh tiên bị người khác mắng ngu ngốc.
“Chẳng lẽ cậu chưa từng nghĩ tới, có lẽ Lục Nhân tiểu thư là bởi vì thích cậu nên mới kết hôn với cậu sao?” Triệu Đông Khang khoanh tay trước ngực, lấy đầu ngón tay điểm nhẹ cánh tay, thoải mái nói ra đáp án mà Lôi Diễm chưa từng nghĩ tới.
“Lục Nhân...... Thích tớ?” Lôi Diễm giống như bị sét đánh chấn động cả người, anh quả thật chưa bao giờ nghĩ về vấn đề này.
“A, tớ chưa nói nhất định nha, tớ chỉ nói có thể hay thôi.” Anh cũng không hỏi qua tâm ý của Lục Nhân tiểu thư, đương nhiên làm sao biết được cô đang nghĩ gì, chẳng qua ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, anh cũng không bài trừ khả năng này, mọi người nói ra để cùng tham khảo mà thôi.
“Cậu...... Tớ….” Lôi Diễm tức giận văng tục, thiếu chút nữa anh đã bị hù chết.
“Cậu như thế là sao?” Triệu Đông Khang cười anh trẻ con, đã hơn ba mươi vài tuổi rồi mà còn ngây thơ như vậy. “Bằng không chúng ta đổi cách nghĩ khác nhé, cậu cùng Lục Nhân tiểu thư cũng kết hôn hơn một tháng, chẳng lẽ cậu hoàn toàn không động lòng với cô ấy chút nào sao?”
“Động lòng?” Lôi Diễm nghe vậy lại tiếp tục sửng sốt, giống như có cái gì đó đánh thật mạnh vào tim anh, làm trái tim anh không tự chủ được suýt ngưng đập.
“Đúng vậy, chẳng lẽ cậu không thích Lục Nhân tiểu thư chút nào sao?” Triệu Đông Khang thử hỏi.
Kỳ thật bằng trực giác của anh, là cho rằng vấn đề này có thể hẳn là không lớn, dù sao Lôi Diễm cũng không phải người đàn ông thuộc loại ủy khuất bản thân đến như thế.
“Tớ đương nhiên......” Lôi Diễm thốt ra, đột nhiên phát hiện mình tựa hồ tiết lộ cái gì, bỗng nhiên dừng lại đột ngột.
“Đương nhiên như thế nào? Trước tiên là nói về cảm nhận của cậu đi, cậu đừng lấy loại tình cảm anh em gì đó để qua loa tắc trách với tớ nhé.”
Lôi Diễm thở sâu, trừng anh, sau đó phiền não thay đổi sắc mặt, tiếp theo thở hắt ra thật mạnh, không mở miệng nói nửa lời.
“Sao vậy? Vấn đề này có khó trả lời như vậy không?” Triệu Đông Khang lắc lắc đầu, xem ra cật vẫn chưa hiểu! Kỳ thật cậu nói không có thì tớ cũng chẳng tin, dù sao cậu và Lục Nhân biết nhau và chơi chung từ nhỏ đến giờ, tình cảm cơ bản đương nhiên phải có, chỉ là phần cảm tình này có thể chuyển thành tình yêu hay không chỉ có bản thân cậu mới có thể quyết định.”
“Rốt cuộc cậu đang nói cái gì? Tại sao tớ nghe không hiểu?” Lôi Diễm cau mày lại thật chặt, những lời Đông Khang nói từng từng chữ đều lọt vào tai của anh. Nhưng gộp chung lại thì thật sự anh