Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341696
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.
à bởi vì tiếng khóc vọng ra từ đống núi đá tối qua. Mặc dù ngoài miệng bọn họ không nói gì nhưng trong lòng ai nấy đều hoài nghi những điều mà anh cả nói với họ tối hôm trước. Bởi vì bọn họ không tin rằng tiếng khóc ma quái kia lại là của một kẻ nào đó đang muốn làm loạn mà nghi rằng đó chính là tiếng kêu của ma quỷ.
Đương nhiên, cái quyết định này của anh cả cũng chỉ là bất đắc dĩ. Anh cũng hoài nghi đó chính là tiếng khóc của những hồn ma như những công nhân có mặt tối qua. Bởi vì bản thân ngọn núi đá ấy chính là một ngôi mộ, hơn nữa ở dưới đó còn chôn vùi thi thể của hàng nghìn người chết thảm.
Tiếng khóc lóc ma mị ấy khiến cho anh cả không thể không nghĩ đến những điều bố đã nói, lại nhớ đến chuyện Mã Tam Nhi gặp phải ma mấy bữa trước, anh cả càng không dám mạo hiểm động thủ. Trước khi bắt tay vào làm, anh cả buộc phải loại bỏ hết những tình huống ngoài ý muốn có thể xảy ra trong quá trình khai thác, nếu không rất có thể sẽ xảy ra chuyện lớn, hơn nữa rất có thể là những chuyện không thể nào ngờ tới. Nếu như vậy, cái mà anh khai thác được không phải là những hạt vàng óng ả mà là những tai họa kinh hoàng. Anh cả làm như vậy cũng là để ổn định lại tinh thần của các anh em công nhân. Nếu như không có họ bán mạng làm việc cho mình thì cho dù anh cả tôi có tài giỏi đến đâu cũng chẳng thể có được ngày hôm nay. Thế nên anh không thể làm những việc có lỗi với họ, càng không thể vì việc động chạm đến Ngôi mộ đá mà gây ra đại họa cho họ. Thế nhưng anh cả lại không cam tâm từ bỏ Ngôi mộ đá, vì thế anh đã nghĩ ra cái cớ là nghỉ ngơi dưỡng sức để bình ổn lòng công nhân, đồng thời cũng là để dành thời gian cho mình nghĩ cách đối phó.
Không cần làm việc mà vẫn được hưởng lương gấp đôi, những công nhân không biết rõ sự tình ai nấy đều vui như mở cờ trong bụng. Bọn họ hết ăn lại ngủ, hết ngủ lại đánh bài giải sầu. Một việc tốt như vậy đương nhiên rất dễ được người khác tiếp nhận. Tuy nhiên, anh cả đã quên mất một chân lí, đó là “tai vách mạch rừng”, giấy không thể bọc được lửa. Chưa đầy một ngày, chuyện tiếng khóc ma quỷ tối qua đã âm thầm lan truyền trong đám công nhân. Bề ngoài tưởng rằng họ đang vui vẻ vì không cần làm việc mà vẫn có tiền lương nhưng thật ra ai nấy đều lo ngay ngáy trong lòng. Bởi vì họ nghĩ rằng nơi làm việc của mình không được yên tĩnh nữa rồi. Khi màn đêm buông xuống, những công nhân tắt đèn thật sớm, ai nấy nằm trên giường nhưng mắt vẫn mở to nhìn vào màn đêm, đôi tai thấp thỏm lắng nghe động tĩnh ở bên ngoài. Quá nửa đêm, tiếng khóc ma quỷ ấy lại vang lên đúng như những gì mà họ đã được nghe nói ban sáng.
Mấy ngày sau đó, cứ sau nửa đêm là từ ngọn núi đá phía sau dãy nhà ở của công nhân lại phát ra tiếng khóc thảm thiết. Tiếng khóc ma mị ấy lúc ẩn lúc hiện, lúc ai oán như kể lể khi lại thảm thiết như phẫn nộ…tiếng khóc ấy hoàn toàn không giống với tiếng khóc của con người, nghe mà rợn cả tóc gáy. Những người công nhân đều truyền tai nhau rằng trong đống đá ấy có ma. Tiếng khóc ma quái lúc nửa đêm khiến cho họ không sao ngủ yên. Mỗi khi tiếng khóc vang lên, anh cả đều dẫn người đến Ngôi mộ đá đó tìm kiếm nhưng kết quả vẫn không khả quan hơn.
Cứ như vậy, lòng người ngày càng hoang mang, những người công nhân không dám nói gì trước mặt anh cả tôi nhưng đằng sau lưng anh họ bắt đầu suy đoán nọ kia. Chỉ có một điều ai cũng phải công nhân đó là, ngọn núi đá mà anh cả tôi chuẩn bị khai thác có oan hồn, ai động vào đó thì kẻ ấy sẽ gặp phải đại họa.
Ma…vốn là một thứ vô cùng bí hiểm, đó là thứ khiến cho con người kinh hoàng nhất nhưng lại là thứ khiến cho bạn chỉ biết đến sự tồn tại của nó mà không thể nào sờ thấy nó. Những người công nhân làm ở hầm mỏ của anh cả phần lớn đều là những người nông dân từ nơi khác đến. Những người nông thôn phần lớn đều tin vào sự tồn tại của ma quỷ. Bọn họ từ những vùng đất xa xôi bỏ nhà đến nơi heo hút này để làm thuê, gần như sống một cuộc sống tách biệt với thế giới bên ngoài, trái tim vốn dĩ rất thanh thản, giờ gặp phải chuyện ma quỷ này, ngay kể cả những người bạo gan cũng cảm thấy lạnh gáy chứ đừng nói những người nhát gan.
Thế là bắt đầu có người nêu ra yêu cầu muốn về nhà với anh cả. Anh cả tôi ban đầu không đồng ý, nhưng bọn họ nhịn ăn nhịn xuống để chống đối, ép anh cả tôi phải thanh toán tiền lương và thả họ về.
Nhìn thấy bạn bè của mình đã đi hết, những người công nhân đòi nghỉ việc càng ngày càng đông. Trước tình hình này, anh cả bắt đầu hoang mang. Nếu cứ như thế này thì cả trăm người làm thuê chẳng mấy chốc sẽ đi sạch, hầm mỏ của anh vì không có người làm nên cũng đành phải đóng cửa.
Mặc dù đã đến nước này anh cả vẫn không hề nản lòng. Không khai thác được vàng ở trong Ngôi mộ đá anh sẽ hối tiếc cả cuộc đời.
Thế là anh cả vắt óc nghĩ cách giữ chân công nhân. Anh vừa tăng lương cho những công nhân còn ở lại vừa nghĩ cách giải quyết tình hình trước mắt.
Đến bây giờ thì anh cả không thể không thừa nhận ở trong Ngôi mộ đá có oan hồn thật sự. Nếu như công nhân của mình đã bị ma quỷ dọa cho sợ chết khiếp mà phải bỏ đi như vậy, nhất