Nhị Tiểu Thư Em Sẽ Thuộc Về Ta
Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341917
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1917 lượt.
ớt đẫm mồ hôi. Những lời Lan Lna nói trong mơ dường như vang vọng ngay bên tai. Lúc ở bệnh viện Lan Lan đã từng nói với tôi cô ấy bị ma quỷ đeo bám, thật chẳng ngờ mới ra viện được có vài hôm mà tôi với Lan Lan đã âm dương xa cách. Lan Lan mà tôi nhìn thấy trong giấc mơ chắc chắn là linh hồn cô ấy.
Sau khi anh cả trở về từ Tương Tây, bởi vì gian nhà phía tây nơi anh vẫn ở đã bị thiêu rụi nên anh tạm thời ở trong căn phòng nhỏ phía tây của nhà lớn. Căn phòng nhỏ ấy bình thường vẫn khoá kín mít. Mẹ từng nói với tôi rằng trong căn phòng đó có đặt bài bị mẹ đẻ của anh cả, trong nhà tôi chỉ có bố với anh cả đã từng vào đó.
Tôi đột nhiên mở to mắt nhìn vào bóng đêm. Qua lớp rèm cửa tôi mờ mờ nhìn thấy 2 vẹt sáng màu xanh bên ngaoì cửa sổ đang nhấp nháy, 1 cái bóng trắng với mái tóc dài rối tinh đang phản chiếu lên cửa sỗ.. hình như đó là 1 cô gái!
- Anh An, em biết là anh đang ơ trong đó, sao anh có thể nhẫn tâm không đếm xỉa gì đến em như thế? - Cái bóng bên ngoài cửa lại đang nói chuyện, tôi tin chắc đó chính là giọng nói của Lan Lan.
Tôi lập tức lăn ngay xuống khỏi giường, chẳng buồn bật đèn liền lê dép ra ngoài cửa, vừa sờ thấy cái then cửa liền định mở ngay cửa ra. Nhưng đúng vào l1uc này, bàn tay tôi đột nhiên cứng đồ không thể động đậy, những sợi dây thần kinh trong đầu căng như dây đàn.
Cái bòng đứng bên ngoài cửa sổ sao có thể là Lan Lan, cô ấy chẳng phải đã chết ở trong ngôi miếu thôn Nam rồi hay sao? Nhưng nếu không phải là Lan Lan thì là ai đây? Lúc nãy rõ ràng là tôi đã nghe thấy tiếng Lan Lan gọi tôi mà?
Tôi do dự, là bởi vì tôi đang sợ hãi! Cái giây phút đột ngột nghĩ ra điều đó, tôi khiếp đảm như chính mắt nhìn thấyma quỷ! Lan Lan đã chết rồi, sao cô ấy có thể đến đây tìm tôi được chứ?
Tôi giật lùi ra sau, trợn to đôi mắt hoảng sợ len lén liếc về phía cửa sổ. Ánh sáng ngoài cửa sổ đã biến mất, bóng đêm đen sì lại bao trùm không gian.
Tôi run rẩy hướng ra ngoài cửa sỗ khẽ gọi " Lan Lan" nhưng không có tiếng đáp lại! Lắng tai nghe, không gian xung quanh yên lẵng đầy chết chóc.
lẽ nào ban nãy mình nằm mơ, còn nảy sinh cả ảo giác nữa? - Tôi tự hỏi mình nhưng không sao tìm được đáp án. Tôi cố nín thở, mò mẫm đến bật đèn trong phòng lên, kéo tấm rèm cửa ra nhìn. Cái bóng bên ngoài cửa sổ đã biến mất, thế nhưng trên mặt đất xuất hiện 1 cái áo sơ mi dài màu trắng...
tÔI ôm nỗi kinh hoàng và nghi ngờ trong lòng, khó khăn lắm mới chờ được cho đến khi trời sáng, trong lòng rất muốn mở cửa ra nhìn xem linh hồn của Lan Lan có còn ở trong sân nữa hay không nhưng quả thực tôi chẳng có gan để làm như vậy, tôi muốn gặp cô ấy nhưng lại cũng sợ phải gặp cô ấy. Đến tận khi trời sáng mà vẫn không thấy anh cả trở về, tôi lo lắng không biết có phải anh đã xảy ra chuyện gì rồi không? Hồn ma của Lan Lan có thể đến tận nhà tìm tôi thì rất có khả năng cô ấy đã đi quấy rối anh cả rồi.
Ánh mặt trời mùa đông chiếu rọi vào trong sân, tôi nghe thấy có tiếng người nói chuyện trên đg\'. lúc này tôi mới thấp thỏm mở cửa ra, đứng ở bên trong thò đầu ra bên ngoài wan sát, phát hiện ra cái áo sơmi trắng rơi ở dưới đất bên canh cửa sổ ngày hôm wa đã không cánh mà bay.
Mặc dùlà ban ngày nhưng tôi vẫn sợ tái mặt, toàn thân túa đầy mồ hôi. Tôi không dám ở lại trong nhà bèn dải bước đi ra cổng. Hai cánh cổng khép chặt vào nhau, tôi kéo 1 bên cánh cửa rồi lách ra bên ngoài. Tôi chạy như ma đuổi đến nơi đội cảnh sát điều tra đang đóng quân, kể lại tỉ mỉ từng chi tiết sự việc tối qua tôi đã gặp phải cho đồn trưởng Hạ nghe.
Ông ấy nghe xong thì vô cùng ngạc nhiên, lập tức phái 2 cảnh sát đến dặn dò vài câu. 2 viên cảnh sát ất nghe xong liền gật đầu và ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại tôi với đồng trưởng Hạ. ông ấy bảo tôi ngồi xuống ghế sôpha rồi hỏi:
- Kim An, cậu nói nữa đêm có nhìn thấy Lan Lan, anh cả cậu có biết chuyện này không?
Tôi vội vàng đáp:
- Đồn trưởng Hạ, tôi đang định hỏi ông đây, anh cả tôi mấy ngày nay ngày nào cũng uống rượi đến say khướt mới về nhà. Tối qua anh ấy ra ngoài uống rượu mà đến giờ vẫn chưa thấy về. Trong thôn này anh cả tôi cũng chẳng có ai nói chuyện hợp cả, tôi còn tưởng anh ấy uống rượu xong liền đến tìm ông đấy!
- hả? nói như vẫy có nghĩa là anh cả cậu đến giờ vẫn chưa biết chuyện xảy ra tối qua ở nah2 cậu à?
- Đúng vậy, giờ tôi đang lo không biết anh ấy có xảy ra chuyện gì không, thế nên mới đến tìm ngài!
- Vậy cậu có biết Kim Quý thường đến đâu uống rượu không?
- Trong thôn không có nhà hàng, nagỳ nào anh ấy cũng lái xe ra ngoài, có thể là lên huyện uống rượu rồi. Còn cụ thể là nhà hàg nào hoặc uống rượu với ai thì tôi không biết.
- được. rồi, tôi biết rồi! Cậu đợi 1 chút để tôi hỏi thử xem sao! - Đồn trưởng Hạ vừa nói vừa móc đt ra gọi điện cho anh cả. Đáng tiếc là không kết nối được với máy của anh. Đồn trưởng hạ liền gọi mấy cuộc nữa, cuộc nào cũng hỏi ngta rằng tối qua có nhìn thấy anh cả tôi không. Mặc dù không nghe được những người ấy nói gì nhưng qua giọng điệu và biểu cảm của đồn trường hạ sau khi gọi điện thoại xong tôi có thể biế