Tác giả: Quách Tiểu Mạt
Ngày cập nhật: 04:24 22/12/2015
Lượt xem: 1341706
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1706 lượt.
trả thù. Vì vậy mà cả đời này 2 vợ chồng ta đâu dám lấy có 1mụn con!
Nghe ông ấy nói vậy, tôi bổng cảm thấy kính nể 2 vợ chồng ông lão
Ngay sau đó, ông lão bảo bà vợ chẳng nói chẳng rằng của mình đi vào căn phòng tối giải độc cho Lan Lan, còn ông lại dò dẫm đi ra ngoài. Tôi biết ông lão đi mời sư thúc c ủa ông ấy đến để làm phép cho Lan Lan. Tôi tỏ ý muốn đi cùng với ông nhưng ông lão đã từ chối.
Tôi đã từng nghe không ít lần về câu chuyện hạ độc của người Miêu, nhưng trên đời ngày có người chuyên giải độc cho người khác vẫn là 1 chuyện hết sức mới mẻ, lần đầu tiên tôi đc biết. Đáng tiếc là bà lão kì quái kia không cho tôi vào xem. Cái căn phòng tối om ấy, cho dù có cho tôi vào tôi cũng chẳng thể nhìn thấy gì. Tôi bắt đầu suy đoán xem bà lão ấylàm cái gì trong cái căn phòng tối om chẳng thể nhìn rõ 5 đầu ngón tay ấy.
Có thể chất độc mà hồb ma của Lan Lan mắc phải rất khó giải, thế nên bà lão ấy đã ở trong căn phòng tối hơn 2 tiếng đồng hồ mới thấy đi ra. Đúng lúc ấy thì ông lão cũng đã dẫn 1 cao nhân thân hình gầy guộc, râu tóc bạc phơ về nhà.
Ông lão hỏi vợ mình tình hình ra sao, bà gật gật đầu với ông rồi đi vào trong phòng , chẳng buồn chảo hỏi vị cao nhân đi cùng với ông.
tôi tiến lên trước chào hỏi vị cao nhân, có thể trước đó ông lão đã nói cụ thể tình hình với cao nhân rồi nên ông ấy cũng chỉ gật đầu ra ý chào tôi rồi đi thẳng vào bên trong căn phòng tối nơi Lan Lan đang ở.
Tôi và ông chủ nhà nghỉ ngồi ở bên bàn chờ đợi vị cao nhân kia. Ông lão nhân lúc rãnh rỗi liền nói chuyện phiếm với tôi . Đến nhà ông đã hơn nửa ngày rồi mà ngoài chuyện của Lan Lan ra, ông ấy chẳng hỏi bất cứ chuey65n gì vế tôi.
- chằng trai, nghe khẩu âm của cậu thì hình như cậu là người phía bắc sông Hoàng Hà phải không? - nghe ông nói vậy tôi biết ngay ông là 1 người có kiến thức sâu rộng.
tôi nói với ông những chuyện nên nói, những chuyện không nên nói tôi chẳng hé răng đến nửa câu. Cũng may là ông ấy không hỏi han quá nhiều, chỉ hỏi thăm vớ vẩn vài câu về tình hình gia đình tôi . Tôi chỉ nói với ông ấy rằng gia đình tôi làm nghề nông, ngay cả chuyện anh cả khai thác mỏ vàng tôi cũng không nói.
Khảong hơn nửa canh giờ sau, ông nói rằng có lẽ sư thúc mà ông lão mời về đã làm phép xong, Ông tỏ ý muốn dẫn tôi đi xem xem, tôi liền vui vẻ nhận lời.
Lúc vào trong phòng tối, ông lão liền kéo tôi lại, ghé sát vào tai tôi thì thầm:
- cẩn thận, chớ có phát ra bất kì tiếng động nhỏ nào, có lẽ sư thúc của tôi đang hỏi chuyện bạn của cậu đấy, cậu tự nghe đi nhé !
căn phòng nhỏ bị khoá chặt từ bên trong, tôi cẩn thận ghé sát tai vào cửa lắng nghe, quả nhiên nghe thấy tiếng vị cao nhâ n râu tóc bạc phơ đang nói chuyện với ai đó
cao nhân hỏi:
-xin cô nương cứ yên tâm! chất độc trong người cô đã đc giải, sau này co6 sẽ không bị chất độc ấy giày vò nữa, giờ cô có thể nói cho tôi biết tại sao cô lại đến thôn Kim Gia không?
Giọng 1 cô gái đáp lại:
- mẹ tôi từ nhỏ đã phóng độc lên người tôi , bà ấy muốn tôi mãi mãi phải theo bà ấy, chỉ cần tôi có chút bất kính với bà là bà không chịu giải độc cho tôi, khiến tôi chịu đủ msự giày vò của chất độc. Thế là tôi liền lén vứt cái hộp nuôi sâu độc của bà ấy đi. Ông biết là người nuôi sâu độc mà mất cái hộp ấy đi thì sẽ mất cả tính mạng rồi đấy, chính tôi đã giết chết mẹ tôi , bởi vì sợ hãi nên tôi mới trốn ra khỏi nhà, thế nhưng hồn ma của bà ấy cứ bám riết lấy tôi không chịu buông tha. Trong lùc cùng quẫn, tôi đã cố tình để cho bọn buôn người mang tôi bán cho gã đào vàng Kim Quý ở thôn Kim Gia. Bởi vỉ tôi biết anh ta có rất nhiều, rất nhiều tiền. Tôi vốn định dùng tiển của anh ta để xây cho mẹ tôi 1 ngôi mộ thật hoành tráng, sau đó xây dựng bên cạnh ngôi mộ mẹ tôi 1 cái từ đường thật tráng lệ, để cho mẹ tha hồ hưởng thụ những thứ tốt đẹp nhất ở nhân gian. có như vậy mẹ mới tha thứ và giải độc cho tôi !
Thế nhưng đến nhà anh ta rồi tội lại gặp em trai anh ta, hôn nữa ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã thích người con trai đó rồi . trái tim tôi mách bảo tôi rằng đó là người đàn ông mà tôi yêu nhất đời, chính bởi vì anh ấy nên tôi mới không lừa tiền của anh trai anh ấy, tôi âm thầm chịu đựng sự giày vò của con sâu độc.
Mãi cho đến hơn 1 tháng trước, tôi biết cuộc đời của mình chuẩn bị kết thúc, tôi mới bàn bạc với người đàn ông mà tôi yêu thương sẽ bỏ trốn. nào ngờ chúng tôi mới đi đến ngôi miếu ngoài thôn thì nhà anh ấy gặp hoả hoạn, anh ấy đã để tôi lại 1 mình trong ngôi miếu và quay về dập lửa. Anh ấy vừa đi thì những con sâu độc trong người tôi bắt đầu tác quái, đó cũng chính là lần đau đớn nhất và khủng khiếp nhất đời. Lần phát tác này đã lấy mất sinh mạng của tôi. thế nhưng anh ấy lại không ở bên cạnh tôi , thi thể của tôi cũng chẳng có ai trông coi, mấy con chó hoang đã tha đi rồi cắn xé tan nát hết cả,làm tôi chẳg còn cơ hội mà đầu thai kiếp khác...
tôi có thể nhận ra đc giọng nói ấy chính là của Lan Lan. Cô ấy còn chưa nói hết thì tôi đã nước mắt nhạt nhoà. Nếu như không phải ông lão đứng sau lưng cứ bịt chặt lấy miệng tôi không chịu bỏ ra t