Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.

làm chuyện của bản thân, không quan tâm những sự việc bên cạnh mình.
Thư Tình đang không biết giải thích chuyện của Trương Diệc Chu thế nào nên xấu hổ, thấy anh ngồi như không nghe thấy thì cũng dịu đi một chút.
Qua một lúc lâu anh mới nói: “Bị lây nhiễm một chút, tạm thời không cần phải khoét chỗ đó xuống, lấy thuốc tím lau qua một chút, sau đó lại bôi thuốc”.
Nói xong, anh đứng dậy đi sang phòng bên cạnh, nói mấy câu với bác sĩ Trương, Thư Tình bỗng nhiên không biết phải làm sao, cũng may anh đi một lát rồi quay lại, cầm một cái chai màu lá cọ, lại ngồi xuống.
Thư Tình nhìn anh đổ thuốc tím vào một dụng cụ, sau đó thả Pound vào, vội hỏi: “Đau không?”.
Đọng tác trên tay Cố Chi dừng lại: “Em đang hỏi tôi hay là hỏi nó?”.
“... ......”. Thư Tình trầm mặc.
Cố Chi đưa nhà rùa cho cô: “Cầm lấy rửa đi, về sau phải chăm dọn phòng, đừng để vi khuẩn lưu lại”.
Thư Tình yên lặng cầm nhà rùa đi rửa, vừa nghĩ, thầy Cố hình như sai cô làm việc rất tự nhiên, lần trước là đi lấy nước, lần này là rửa nhà rùa....
Đang nghĩ thì Cố Chi nói một câu: “Một lần không đủ, phải rửa vài lần”.
Thư Tình đang định đóng vòi nước, tay cứng đờ, lại theo lời anh rửa thêm vài lần. Đợi đến khi cô hoàn thành trở lại trước bàn, Cố Chi đã lấy Pound ra khỏi dụng cụ, thuốc cũng được bôi tốt, còn dùng băng gạc thay cho nó.
Hình như Pound hơi đau, bốn chân quơ loạn, Thư Tình muốn hỏi có phải thuốc có phản ứng gì không, nhưng nhớ tới câu “Em hỏi tôi hay hỏi nó” của thầy Cố, đành cắn môi âm thầm cầu nguyện thầy Cố nhẹ nhàng một chút.
Sau khi Cố Chi đã băng bó tốt, ngẩng đầu nhìn Thư Tình: “Đây là đâu?”.
“Hả?”. Thư Tình sửng sốt một chút, không hiểu vì sau anh lại hỏi vấn đề đó.
Cố Chi lặp lại hỏi: “Đây là đâu?”.
“..... Bệnh viện”.
“Cũng biết đây là bệnh viện sao”. Anh đặt Pound vào trong nhà rùa, liếc nhìn Thư Tình một cái, “Vậy thì để ý biểu cảm của em một chút”.
Cố Chi thấy biểu cảm mờ mịt của Thư Tình thì nhẹ nhàng nói: “Biểu cảm của em hoảng sợ như thấy tên đồ tể, đối với bác sĩ thì đây không phải là một kinh nghiệm đáng nhớ”.






Sau khi nói lời cảm ơn một lần nữa tới Cố Chi và bác sĩ Trương, Thư Tình đang chuẩn bị ra ngoài thì bỗng nhiên Cố Chi gọi cô lại: “Em trở về thế nào?”.
Thư Tình dừng lại, thấy anh cởi áo blu ra, sau đó cầm áo khoác trên giá treo áo, nhưng chỉ đặt lên tay, không định mặc vào.
Cô chần chờ một lát, vẫn nói thật: “Bây giờ tàu điện ngầm đã đóng cửa rồi, em định tìm một quán McDonal hoặc tiệm net ở tạm một đêm, sáng mai về trường”.
Cố Chi hơi nhướn mày lên một chút, vừa đi ra ngoài, vừa nói ngắn gọn: “Tôi đưa em về”.
Niềm vui từ trên trời rơi xuống! Không cần phải ở ngoài cả đêm rồi!
Trung tâm thành phố luôn phồn hoa, ban đêm đèn đuốc sáng trưng, người đến người đi. Nhìn một chút, cô cảm thấy hơi hoa mắt.
Bỗng nhiên Cố Chi mở miệng nói: “Trong ngăn tủ có đĩa CD, em có thể mở nhạc”.
Thư Tình trả lời, mở ngăn tủ trước mặt ra, cô đoán anh nhất định cảm thấy chạy xe với không khí như vậy dài như cả giờ, chỉ sợ là cả hai người đều sẽ không dễ chịu.
Trong ngăn tủ có không ít đĩa CD, phần lớn các đĩa đều được dán băng dính đen trên vỏ đĩa. Thư Tình dùng di động chiếu sáng rồi nhìn, tất cả đều là đĩa nhạc Pháp, tên bài hát có vài từ cô không biết, xấu hổi nói: “Em không biết.... ......”.
Cố Chi không giật mình khi cô hỏi vậy, cô là học sinh mới học được vài tiết tiếng Pháp, nếu hiểu được thì anh mới ngạc nhiên. Anh hỏi cô: “Em thích yên tĩnh hay ồn ào?”.
“Yên tĩnh một chút”.
Cố Chi vươn tay rút một cái đĩa ở ngoài cùng bên trái đưa cho cô: “Đây”.
Thư Tình lấy đĩa ra, đặt vào ổ đĩa, giọng hát Keren Ann* vang lên, đó là một giọng hát mông lung lại êm dịu, xen giữa hiện thực và mộng ảo, nhẹ nhàng mềm mại.
Je voudrais du soleil vert
Des dentelles et des théières
Des photos de bord de mer
Dans mon jardin d\' hiver
Je voudrais de la lu­mière
e en Nouvelle Aerre
Je veux ger d\' atmosphère
Dans mon jardin d\' hiver
Thư Tình nghe ngây ngẩn cả người, cô cảm thấy sự xấu hổ vừa rồi biến mất không còn, cô hỏi Cố Chi: “Bài này tên là gì ạ?”.
“Jardin d\' hiver”. Sợ cô không hiểu, anh lại dịch lại một lần. “Vườn hoa ngày đông”.
Thư Tình tán thưởng: “Rất êm tai”.
Lần này, Cố Chi mỉm cười: “Ừ, đây là bài hát cũ, từng phổ biến một thời ở Pháp”.
“Là do ai hát?”. Thư Tình vừa hỏi anh, sau đó ngượng ngùng nói: “Thôi, thầy có nói với em cũng vô dụng, dù sao em cũng không biết nhiều ngôi sao của Pháp, ngoại trừ vai nam chính của bộ “Leon the Professional” và Sophie Marceau, những người khác em đều không biết”.
Cố Chi cười, nói ngắn gọn: “Jean Reno”.
Thư Tình sửng sốt một chút mới biết là anh đang nói đến nhân vật chính của “Leon te Professional”, âm “r” Cố Chi phát âm rất tự nhiên, nghe thật thoải mái.
Giọng nữ mềm nhẹ len lỏi trong không gian, không sợ không có người nói chuyện sẽ xấu hổ.
Thư Tình nhìn Pound đang chậm rãi bò qua bò lại trong nhà rùa, cười