Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Người Đàn Ông Của Tôi - Dung Quang

Tác giả: Dung Quang

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

ở lại Dương Huyền sống cùng ông bà nội. Nhưng sau đó hai người cùng phấn đấu cũng yên ổn ở lại thành phố A, mua một căn nhà không lớn không nhỏ.
Năm đó Cố Chi mười hai tuổi, chia tay với huyện thành nhỏ đã sinh hoạt mười hai năm, cũng tạm biệt ông bà nội đã quan tâm chăm sóc, bắt đầu học được rất nhiều chuyện chưa từng được tiếp xúc qua.
Thư Tình đứng trước tủ ly, xem đổ vật bên trong qua lớp kính thủy tinh.
Cố Chi lấy từ trong tủ ly một quyển album cho cô nhìn, hai người ngồi lún xuống ghế salon, Thư Tình mở ra rồi chỉ vào hỏi Cố Chi, anh cũng nhìn rồi kiên nhẫn giải thích cho cô.
“Đây là sinh nhật năm anh bảy tuổi, cha mẹ cũng về Dương Huyền, người một nhà ở chung một chỗ tổ chức sinh nhật cho anh”.
Trên tấm hình, Cố Chi ngây thơ đáng yêu, đội một cái mũ giống vương miện, trên mặt bị người ta thoa không ít kem, cười vui vẻ.
“Cái tờ gì đây? Anh mặc cái gì thế? Đồng phục học sinh hả?”.
“Ừ, đồng phục tiểu học”.
“Cái gì lòe loẹt trước ngực vậy?”.
“... ...”. Cố Chi không lên tiếng.
Thư Tình dí sát mặt vào, cố gắng phân biệt bên trên vẽ cái gì, cuối cùng, phát hiện.... đó là nhân vật trong bảy viên ngọc rồng.
Cô tưởng tượng bạn nhỏ Cố Chi thiên chân vô tà vẽ nhân vật Anime lên bộ đồng phục sạch sẽ, một tay cầm quả bóng trơn nhẵn, một tay kia cầm miếng bánh ăn rất vui vẻ, cả người còn bày ra bộ dạng đại thần.... Thư Tình cảm thấy thế giới này thật khó tin.
“..... Anh là tạo hình gì vậy?”.
Cố Chi yên lặng trong chốc lát, trong bình tĩnh mang theo chút ý giấu đầu hở đuôi, lại nghe thấy Thư Tình nhếch miệng cười một tiếng, tự hỏi tự đáp: “Em hình như vừa khéo biết, có lẽ là tạo dạng Kamezoko”.
Một giây sau, thầy Cố rút quyển sách trên đùi cô.
“Đều cũ rồi, cũng không có gì hay để nhìn, anh dẫn em đi ra ngoài một chút”.
Có người thẹn quá thành giận rồi.
Từ lầu ba đi lên là lầu chót, Cố Chi đẩy cửa gỗ ra, ánh mặt trời bên ngoài nghiêng mình chiếu vào, vừa rồi trong bóng tối lâu, Thư Tình có chút không mở nổi mắt.
Mấy bậc thang này hơi cao, không giống lầu chót của nhà ở bây giờ, tất cả bậc thang đều cùng một độ cao, đây là phòng ở đã cũ, nóc phòng là bị người mở ra, lúc xây dựng cũng không có những bậc thang này.
Cố Chi vươn tay ra, vững vàng dắt Thư Tình đi tới.
Ở ngoài cửa gỗ, là chốn tiên cảnh khác.
Đập vào mắt là những bồn hoa thấp lùn, những bồn hoa được xây từ xi măng thành hình chữ nhật, mỗi một bồn lại trồng những loại cây khác.
Lối đi có chút nước đọng, Thư Tình cẩn thận đi theo sau Cố Chi, biết rõ phải nhìn kỹ đường đi nhưng lại không nhịn được, ánh mắt luôn nhìn vào những thực vật bên cạnh.
Cô học khoa học tự nhiên đã từng học sinh học nhưng lại không biết về thực vật, dù sao cuộc sống trong thành phố thấy cây cũng chỉ là những bồn cây cảnh, biết được tên có thể đếm trên đầu ngón tay.
Mà cuối cùng, Cố Chi đưa cô đến trước bồn cây cuối cùng, trong bồn trồng một cây hoa hồng trắng, xung quanh là vài cây cỏ nhỏ.
Hoa trắng giống như thủy tinh thuần khiết nhất dưới ánh mặt trời, tản mát ra ánh sáng rực rỡ, mang theo chất tẩy lòng người, không chứa một chút tạp chất.
Gió xuân mang theo mùi nắng, thổi qua những cây trên nóc nhà, những đóa hoa cũng thích ý xòe cành lá, tạo thành tiếng ào ào vang dội, giống như một khúc dân ca.
Mỗi một lỗ chân lông cũng thấm mùi mùa xuân, ấm áp, còn có cả rung động không nói nên lời.
Thư Tình chưa từng thấy qua cảnh tượng như vậy, ở một gian nhà cũ của người thân, chợt treo lên nóc nhà, ngắm được cảnh tượng khó có thể gặp trong thành phố.
Cố Chi mỉm cười, đưa tay ngắt một đóa hoa hồng đưa cho cô.
Thư Tình chột dạ liếc nhìn xung quanh, tuy không có ai nhìn thấy, nhưng mà ——
“Nếu như bị người bắt gặp đang trộm hoa thì làm sao giờ?”.
Cố Chi nghiêm túc suy nghĩ một chút, “Vậy thì bắt em tới thế”.
“Dễ dàng đưa em đến thế như vậy, em đâu có rẻ như vậy?”.
“A, đúng rồi”. Anh áy náy lắc đầu một cái, dịu dàng nói, “Anh quên mất, em không đáng giá tiền như vậy”.
Mắt to trừng đôi mắt híp, cuối cùng Cố Chi cười lên, nhét hoa vào trong tay cô, nói: “Đây là vườn hoa của anh”.
Vườn hoa.... của anh?
Cố Chi kéo Thư Tình ngồi xuống bên cạnh bồn hoa, hơi lười biếng nhìn trời nắng ráo, đôi mắt bị mặt trời chiếu vào nên hơi nheo lại, sau đó giọng nói nhẹ nhàng bắt đầu kể chuyện tuổi thơ.
“Trước kia trên đây chỉ là một khối đất trống, tất cả mọi người đều phơi chăn ở đây. Lúc đó bà nội thích trồng một ít trên ban công, ông nội ngại những hoa hoa cỏ cỏ của bà không đủ diện tích, nói thầm mấy câu với anh, sau đó anh se đưa hoa cỏ trên ban công lên đây, nơi này đầy đủ ánh mặt trời, thực vật sinh trưởng cũng tốt hơn rất nhiều”.
“Chỉ là, bà nội đi lại không tốt, mỗi ngày đi lên tưới nước cũng khá phiền toái cho nên anh sẽ gánh nhiệm vụ đó thay bà, mỗi ngày đều leo lên đây chăm sóc chúng một chút. Sau đó có rất nhiều hàng xóm cũng đưa cây cối lên, người lớn thì khá bận rộn nên anh sẽ chịu trách nhiệm làm theo truyền thống tốt đẹp của thiếu niên đeo khăn quàng đỏ, giúp đỡ mọi người chăm sóc chúng


XtGem Forum catalog