Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Dạ Miên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/741 lượt.
đây.
Mặc dù rất run sợ, nhưng nàng cố gắng mỉm cười lịch sự với anh ta:
- Có chuyện gì thế ?
- Có lẽ Tư Thục đi vắng, nên cô sẽ cảm thấy cô đơn lắm phải không ?
Chiêu Hà nhẹ nhàng nói, nhưng thật dứt khoát:
- Xin lỗi anh . Toi không hề cảm thấy cô đơn.
- Có mà ..
Du Nam nói mà Chiêu Hà nghe rõ hơi thở của hắn có hơi rượu.
Hắn tiến lại gần nàng hơn và nói tếu:
- Có . Tôi biết có một cái gì đó râm ran trong người cô rồi đấy . Tốt hơn hết là cô nên mời tôi và nhà đi.
- Không.
Chiêu Hà nói và cố gắng đóng cửa . Trong người cô đã nhoi lên một nỗi khiếp sợ . Chân Du Nam đã giữ cánh cửa lại:
- Trông cách ăn mặc của cô, có vẻ như cô đang chờ một người khách như tôi mà
- Xin ông đi ngay cho.
Cô thật sự thấy hoảng sợ . Cô hù dọa:
- Tôi sẽ kể lại chuyện này cho Tư Thục nghe khi nó về, nếu như ông không chịu cút khỏi đây.
Du Nam liếc mắt đểu cáng:
- Cô nghĩ rằng Tư Thục có thể tin lời nói của cô hay sao ? Tôi nghĩ lời nói của tôi với cô ấy đáng giá hơn cô đấy.
Nói xong, hắn đẩy mạnh cửa ra và bước vào.
Chiêu Hà tái mặt lùi dần, lùi dần vào vách tường:
- Ông muốn gì ?
- Có hỏi thừa quá . Có biết không cô em ? Tôi thích cô em lâu lắm rồi đấy.
- Chiêu Hà ! Có phải gã đàn ông này đang làm phiền em, phải không ?
Một giọng nói đột ngột vang sau lưng họ.
Trong cuộc đời mình, Chiêu Hà chưa bao giờ lại tạ Ơn trời đến thế khi gặp được một ai đó . Nhưng không ngờ, người cứu nàng chính là Vọng Quân.
Có lẽ anh đã im lặng đi lên cầu thang khi cô đang cố tự vệ . Anh không mặc áo khoác, mà chỉ mặc một áo thun cổ tròn và chiếc quần jean bó sát đùi . Làm hằn rõ những cơ bắp cuồn cuộn và sức mạnh tiềm năng trong vóc dáng cao lớn, rắn chắc của anh.
Chỉ sau một cái liếc mắt nhìn anh, Du Nam lần vào trong bóng tối chạy nhanh xuống cầu thang như một bóng ma .
- Vọng Quân, anh !
Chiêu Hà bần thần gọi tên anh và ngã nhào vào lòng anh, với cảm giác vừa được giải thoát .nàng như người chết đuối vớ được phao . Nàng run bật bật và không thể đứng lại được.
- Cô cứng đầu lắm . Cô tưởng rằng cô có thể tự vệ được sao ? Chút xíu nữa thì cô "xong" với hắn rồi, cô có biết không ?
Vọng Quân giận dữ mắng mỏ . Chiêu Hà lặng im nghe mà chẳng nói một lời.
Cô bật khóc:
- Anh đừng mắng tôi nữa.
- Làm sao mà cô có thể quen được loại người như vậy hả ? - Anh tra vấn
Tôi không quen, không biết ai cả?
Nàng giấu kín chuyện hắn là bạn trai của Tư Thục . Vì nếu thế, anh sẽ đánh giá thấp Tư Thục mà có thể là luôn cả nàng.
Anh nói:
- Bây giờ, cô còn cứng đầu là muốn ở lại đây nữa hay không ?
Cô che giấu những hậu qủa của cơn sợ hãi, cô nói vẽ thờ ơ:
- Tôi không ở đây thì biết ở đâu bây giờ ? Tôi làm gì còn nhà cửa để ở chứ ?
- Cô sẽ đến chỗ tôi, ở với tôi.
Thấy Chiêu Hà còn có vẻ gì đó ngại ngùng sợ sệt . Anh nói thêm:
- Cô yên trí đi ! Tôi không hề đụng đến cô đâu . Chỉ cần cô trả ơn bằng cách mỗi ngày làm cho tôi một con gà hấp gừng là được rồi.
- Nhưng còn cô Lam Hằng của anh ? Liệu bà ấy có bằng lòng ở đó không ?
Anh cười:
- Cô lo gì ? Căn nhà này tôi mua để định nghỉ ngơi vào những dịp hè . Tôi ở có một mình . Nhưng giá dụ có cô Lam Hằng thì cũng chẳng có gì phải sợ . Tôi rước cô về ở với tư cách là mướn một người giúp việc, chứ đâu phải rước vợ về đâu mà phải kén chọn . Cô cứ thoải mái ở tạm vài ngày thôi, khi nào cô bạn của cô về thì cô quay về.
Thấy nàng chần chừ, anh hối thúc:
- Nào ! Hãy chuẩn bị đồ đạc đi, tôi sẽ đưa cô đi ngay trong đêm nay.
Nhìn anh thật lâu, rồi Chiêu Hà chậm rãi bước vào trong .
Vọng Quân gọi cô dậy vào lúc tám giờ sáng:
- Dậy đi, cô gái ngái ngủ của tôi.
Chiêu Hà lăn qua, lăn lại rồi nằm yên:
- Dậy đi ! Tôi biết cô đã dậy rồi.
Chiêu Hà hé mở đôi mắt . nàng thấy mình đang nằm trong một căn phòng lạ được trang hoàng thật đẹp . Ngay cả cái nệm nàng nằm, nó cũng êm ấm lạ thường . Nếu so sánh căn phòng này và căn phòng của nàng thì quả thật căn phòng của nàng là một ổ chuột.
Nàng lờ mờ hiểu ra mọi chuyện . Có lẽ đêm qua, nàng mệt nên ngủ quên trên xe và anh đã bế nàng vào căn phòng xinh đẹp này của anh.
Nàng mở to mắt nhìn anh và mỉm cười thẹn thùng
Anh nói mà không ngừng quan sát nàng:
- Chịu dậy chưa, hả cô bé ?
Nàng nghĩ có lẽ anh tới sớm để ngắm xem trông cô ra sao khi cô vừa thức giấc . Bởi vì nàng thấy anh quan sát rất kỹ càng . Anh mắt lấp lánh của anh lướt từ mái tóc rối tung đến đôi mắt ngơ ngác và làn da mỹ miều của cô . Rồi xuống đến chiếc váy ngủ bó sát lấy những đường cong mỹ miều, mềm mại trên cơ thể mảnh mai tươi trẻ của cô.
Anh nhận xét tỉnh queo:
- Chiếc váy ngủ này, chắc cô mua từ đống quần áo si da.
Chiêu Hà mím môi tức giận . Chiếc váy này đích thân mẹ nàng may mừng sinh nhật lần thứ mười sáu của nàng, mà anh ta dám nói hàng mua được từ đống quần áo si đa.
Cô giải thích một cách hờ hững:
- Tôi không mua nó . Đó là một món quà.
Đôi mắt Vọng Quân quắc lên giận dữ . Anh đi đến sát giường nàng:
- Từ ai ?
- Từ một người quen, thân y