Tác giả: Dạ Miên
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 134747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/747 lượt.
à cảm thấy dễ chịu . Nàng gật gù:
- Xem cũng được lắm đấy . Nhưng anh có chắc là đủ khả năng làm cho tôi cảm thấy hết buồn và cảm thấy thích thú hay không ? Tại sao anh có ý định tốt như vậy ? Không có gì ác ý chứ ?
Hào Nam cười lớn:
- Ha, ha... Đàn bà con gái mấy cô, người nào cũng giống nhau, cứ nghĩ xấu cho người khác . Đồng thời luôn bênh vực cho bản thân mình, độc tài, độc đoán . Đàn ông chúng tôi thì không có như vậy.
Đột nhiên, Chiêu Hà nổi cơn giận:
- Đàn ông ? Bọn đàn ông khốn kiếp của các anh mới là những kẻ độc tài, độc đoán . Bọn đàn ông các anh...
Hào Nam mở to đôi mắt ngạc nhiên, anh cắt ngang lời cô:
- Kìa ! Nếu tôi nói không phải thì cho tôi xin lỗi, tại sao vô cớ giận dữ với tôi vậy ? Bộ có gã đàn ông nào đối xử với Chiêu Hà như vậy sao ?
Chiêu Hà bây giờ mới bình tâm trở lại:
- À ! Đâu có.
- Có thật không ? Có chuyện gì nói cho tôi nghe xem . Người ta thường nói: "buồn được san sẻ, buồn vơi đi một nửa mà"
Nhìn Hào Nam, nàng mỉm cười xin lỗi . Quả thật, chỉ trong vài năm nàng trốn nhà ra đi mà Hào Nam đã thay đổi quá nhiều . Ngày trước, nàng chỉ coi Hào Nam là một đứa con nít . Anh ta yêu nàng . Những khi gặp nàng là đỏ mặt, quay đi nơi khác một cách vội vàng . Bây giờ, chính Hào Nam là người mà nàng có thể trút bầu tâm sự.
Hào Nam lên tiếng:
- Sao cô im lặng mãi vậy ? Hay là cô cảm thấy khó chịu vì sự có mặt của tôi ở đây ? Nếu vậy, tôi sẽ đi ngay.
- Không có.
- Chiêu Hà ! Có phải có người đàn ông nào đó đã làm cho cô buồn không ?
- Phải.
- Hắn ta là ai thế ?
Chiêu Hà im lặng thật lâu, rồi nàng chậm rãi kể cho Hào Nam nghe tất cả . Kể từ khi nàng lang thang đến nhà Lam Giang để làm con ở và quen anh, cho tới việc Tư Thục giận nàng và khi nàng quay về đây.
Hào Nam nhận xét:
- Theo tôi, hắn không độc tài độc đoán như cô nghĩ đâu . Và hắn cũng không phải dùng cô để thỏa mãn niềm vui, mà có thể hắn cũng yêu cô . Việc rõ ràng hắn cũng bỏ vô số thời gian quý báu để đi chơi với cô mà chẳng vì mục đích gì . Rồi khi cái đêm hôm đó, cô suýt bị Du Nam hại, hắn đã xuất hiện kịp thời để cứu cô . Sao cô không nghĩ xem ? Hắn đi về rồi còn quay lại làm gì ? Chẳng phải vì nhớ cô hay sao ? Chẳng qua vì trong người hắn có máu cao ngạo, không thích bị phụ nữ khuất phục.
- Nhưng anh ta đã nói với tôi, anh ta chỉ lấy những người phụ nữ giàu sang, qúy tộc mà thôi . Sự thật là anh ta đã quyết định cưới Đông Sa, cô con gái thượng lưu, quý tộc mà.
Hào Nam đầm ấm nói:
- Yêu nhau và cưới nhau là hai vấn đền hoàn toàn khác nhau . Chiêu Hà à ! Cô hãy cố quên hắn ta đi, và đừng nghĩ ngợi gì nữa thêm buồn . Trước mắt cô còn bao nhiêu người đàn ông đang chờ sự đồng ý của cô chứ.
Chiêu Hà mỉm cười:
- Trong đó, có anh không , Hào Nam ?
- Có lẽ câu hỏi này không cần tôi trả lời, cô cũng biết mà.
Chiêu Hà lại cười, Hào Nam hỏi:
- Kìa ! sao cô cười hoài vậy ?
- Nếu anh yêu tôi, sao anh không đặt vấn đề này với cha tôi, xin hỏi cưới tôi ?
Hào Nam chậm rãi:
- Nếu chỉ mình cha cô đồng ý thì ăn nhập gì . Tôi không muốn chiếm cái thể xác của cô . Hơn nữa, cha cô hình như nhất định ép gả cô cho gã đàn ông nào đó.
- Ngày mai, anh cứ xin cha tôi cho phép anh cưới tôi đi . Nếu cha tôi đồng ý thì tôi sẽ đồng ý.
Nhìn thẳng vào mắt Chiêu Hà . Hào Nam nói:
- Tôi là kẻ thế vai cho người đàn ông xa lạ trong lòng cô, phải không ?
Chiêu Hà thoáng buồn:
- Hào Nam ! Tôi xin lỗi anh . Nhưng tôi hứa là sẽ quên anh ta và thời gian sẽ giúp tôi yêu anh mà.
Hào Nam nắm chặt lấy tay Chiêu Hà:
- Chiêu Hà ! Cám ơn em.
Anh nhìn Chiêu Hà bằng đôi mắt long lanh và tiếp:
- Vậy em thấy chúng ta nên chúc mừng ngày hôm nay bằng tiếc mục gì nhỉ ?
Chiêu Hà đáp nhanh:
- Ăn . Anh khao tôi.
- Ăn à ? Ồ ! Đề nghị này xem ra thật hấp dẫn đấy . Bây giờ, địa điểm do cô chọn nhé.
- OK.
Cả hai cùng cười lớn .
"Một vùng mây trắng, bay đi tìm nhau
Chẳng còn thấy đâu, mắt hoa hoen sầu
Vì mình xa nhau, nên em chưa biết xuân về đấy thôi
Ngày xuân vẫn trôi, rừng còn ngây dại, mơ bóng hình ai ?
Chiều xưa ngồi bên em, anh nghe như đà xót xa mòn tay mềm
Chiêu Hà bật cười lớn:
- Hào Nam ! Nói chuyện với anh, tôi cảm thấy thích thật đấy.
Hào Nam mỉm cười:
- Bây giờ thì thấy cô khác hẳn lúc quay trở về nhà . Không ưu tư, không còn lang thang môt. mình ngoài mưa . Nụ cười của cô bây giờ cũng rất tươi rất đẹp . Thú thật, mấy hôm trước, thấy cô ngồi trên mõm đá cao cheo leo, tôi cứ nơm nớp lo sợ.
Chiêu Hà cười khúc khích:
- Anh sợ tôi tự tử à ?
- Biết đâu được . Hành động liều lĩnh trong lúc con người ta quẩn trí.
- Quẩn trí ? Anh nghĩ rằng tôi quẩn trí ư ?
- Lúc trước kìa . Quả thật lúc ấy, tôi không thể tin được môt. người phụ nữ như cô mà không có hạnh phúc . Nhưng rõ ràng trên nét mặt cô có chứa đựng nhiều lo âu phiền muộn . Tôi bây giờ thì tôi đã hiểu lý do cô phiền muộn rồi.
Chiêu Hà khoát tay:
- Thôi, anh đừng nhắc đến chuyện cũ nữa .