Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341350
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1350 lượt.
ng tự học, nhưng những người tinh ý thì sẽ thấy có điều gì đó không ổn.
Từ trước tới nay Vệ Tử rất chú ý tới yếu tố sức khỏe trong ăn uống, mỗi ngày ăn một loại rau, bữa nào cũng phải có món chay món mặn. Thời gian gần đây mắt cô cứ ngây ra như đang nhìn gì đó, suy nghĩ điều gì đó, Lưu Hiểu Tinh đã thấy cô ăn món thịt băm viên với trứng chim cút và món thịt bò sốt, nếu không thì là món bắp cải xào ớt với bắp cải trộn.
Khi lên lớp, vốn là người không lấy gì làm chủ động khi lên tiếng, Vệ Tử càng thu mình và giảm tới mức thấp nhất sự tồn tại của mình, thỉnh thoảng nếu bị giáo viên hỏi đến thì hoặc là không trả lời được, hoặc là trả lời sang vấn đề khác. Giáo viên chỉ còn biết thở dài, nhớ đến chân lý bất biến “xinh đẹp nhưng không có hồn”, và từ bỏ ý định tìm ra một ngoại lệ.
Mãi cho tới một ngày, Vũ Di trở về phòng lớn tiếng báo tin vui: “Một tin tốt lành, kẻ cặn bã ấy đã bị người ta đánh, nghe nói bị thương rất nặng, phải nghỉ học một tuần! Cục băng, có phải cậu làm không vậy?”. Nói xong làm điệu bộ rất lấy làm khâm phục.
Dương Sương tỏ vẻ ngạc nhiên, kế sau đó cười ngượng ngùng: “Mình định đánh anh ta thật, có điều hiện tại vẫn còn đang ở giai đoạn tưởng tượng, chưa kịp hành động gì”.
“Xì!” Vũ Di lập tức xịu mặt lại, quay sang nhìn Vệ Tử, ngạc nhiên nói: “Vệ Tử, cậu sao vậy?”.
Hai người còn lại nhìn về hướng mà Vũ Di nói, trông thấy vẻ mặt kinh hoàng của cô, đều thắc mắc: “Không lẽ cậu vẫn còn buồn? OMG, sức hấp dẫn của Trác Bằng Phi xem ra thật ghê gớm!”.
Suýt nữa thì Vệ Tử bật khóc, cô lắc đầu nói: “Hôm qua mình đã nghĩ về chuyện này suốt đêm, cảm thấy hai người đó thật sự rất đáng ghét, nghĩ rằng, nếu ông trời có mắt nhất định phải trừng phạt bọn họ, không ngờ hôm nay đã xảy ra chuyện, có phải mình quá độc ác không?”.
Ba người còn lại nhìn nhau: Hôm nay Vệ Tử mới nhận ra Trác Bằng Phi đáng ghét?! Trời đất ơi, phản xạ của thần kinh… Chậm chạp như vậy sao! Chuyện xảy ra đã hai tháng rồi!
Sau đó, Vệ Tử dần dần lấy lại trạng thái bình thường, tiếp tục nỗ lực tìm tòi với những môn học của mình.
Nếu Trác Bằng Phi biết được rằng các bạn của Vệ Tử gọi mình là “đồ cặn bã”, nói không chừng sẽ cảm thấy oan ức lắm.
Tình hình lúc đó, một phần vì vẫn còn chưa quên người yêu cũ, một phần vì cô bạn gái mới là người dịu dàng, đáng yêu và lương thiện nên Trác Bằng Phi mới thoát được cảnh bị làm khó dễ. Sau đó anh phân tích kỹ tình cảm của mình: Động cơ theo đuổi Vệ Tử lúc đầu là gì? Cũng chỉ là lấy lại sĩ diện trước Trình Hồng và thu hút sự chú ý của người yêu cũ. Bây giờ đạt được mục đích rồi thì việc lựa chọn như thế nào chẳng còn phải suy nghĩ nhiều. Hơn nữa, Vệ Tử mặc dù rất xinh đẹp, nhưng tính cách lại bình thường không có gì đặc biệt, sao có thể sánh được với Trình Hồng dám yêu, dám hận mãnh liệt cuồng nhiệt?
Nhìn Vệ Tử đã bớt đi phần nào ngây ngô và có vẻ tự tin, xinh đẹp hơn, trong lòng Trác Bằng Phi thấy rất xốn xang, một cô gái khờ khạo như vậy anh không bao giờ còn gặp lại nữa.
Trác Bằng Phi chờ câu trả lời của cô, về lời xin lỗi của anh.
“Sao cơ?”, Vệ Tử nhận ra rằng mình đã lơ đễnh, chắc hẳn phải là một lúc khá lâu, nên vội nói: “Không cần đâu, hôm nay tôi mời mọi người để mừng tôi tìm được công việc”.
“Thì ra là như vậy.” Trác Bằng Phi cúi mắt xuống, rồi sau đó ngẩng đầu lên nhìn bốn phía, “Nếu mọi người không muốn sang đó, thì tự nhiên nhé, muốn ăn gì cứ gọi, để lát nữa tôi sẽ tới thanh toán”. Vốn dĩ Trác Bằng Phi định nói thêm câu gì đó, nhưng lại sợ khơi dậy ký ức không vui, nên đành thôi không nói nữa.
“Anh Trác quả là hào phóng quá!” Dương Sương đập xuống bàn, được lắm, chỗ Vệ Tử dễ nói thôi, nhưng đừng có nghĩ rằng để anh trả tiền mà thôi không nhắc đến chuyện báo thù nữa, hôm nay phải xử anh đã, nghĩ vậy, bèn nghiến răng quay đầu lại, bảo: “Vũ Di, gọi món đi!”.
Dường như Vệ Tử cũng hiểu được đôi chút, bèn lấy ra một tấm thể đặt lên bàn: “Các cậu sợ rằng tớ không mang đủ tiền chứ gì? Yên tâm đi, tớ đã hỏi rồi, nhà hàng này nhận tiền qua thẻ, tiền bồi thường thuốc men và tiền làm thêm hai năm cuối đều ở cả trong này”.
Câu nói đó đã khiến cho mọi người từ giận dữ chuyển sang ngạc nhiên, Vệ Tử làm phiên dịch với mức thù lao cao nhất, mà lại những hai năm, thế thì đủ thật rồi, đủ thật rồi!