Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Người Đẹp Phải Mạnh Mẽ

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341387

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1387 lượt.

g ngớt nói lời cảm ơn rồi tiễn người phụ nữ miền Nam kia ra về, bụng thầm cảm kích vì người phụ nữ ấy đã dành cho cô cơ hội được thể hiện.
Thực ra nấu nướng mấy món ăn đối với Vệ Tử không phải là việc khó, nhưng đã lâu rồi cô không động đến, vả lại đối tượng phục vụ của cô là Lý Bối Bối quen ăn những món sơn hào hải vị, lần đầu tiên thể hiện trước Lý Bối Bối, ít nhiều Vệ Tử cũng thấy hơi căng thẳng.
Do đó Vệ Tử phải tốn khá nhiều thời gian và công sức, ví dụ như: Các loại thịt ở đây do trong quá trình giết mổ không cắt tiết, dùng để rán hoặc nướng thì không sao, nếu để nấu canh thì dễ bị tanh, do đó trước một ngày Vệ Tử đã bắt đầu tiến hành xử lý các loại thịt, rửa đi rửa lại nhiều lần, rồi ngâm đi ngâm lại, khi nấu còn thay nước sôi nhiều lần.
Bận rộn cả một buổi tối, sau khi kiểm tra tất cả các món ăn một lượt, Vệ Tử nở nụ cười thoả mãn, Lý Bối Bối sắp về nhà, Vệ Tử đặt nồi canh đã nấu gần xong lên bếp, để nhỏ lửa, còn cô lên lầu tắm rửa cho sạch mùi thức ăn bám trên người.
“Không có chuyện gì lớn, song nếu em cứ đè lên người anh, khó đảm bảo là không có chuyện.” Vệ Tử để ý thấy sự đau đớn trong giọng nói của Nguỵ Hoa Tịnh đã giảm đi rất nhiều, khuôn mặt khôi ngô hơi ửng đỏ, ánh mắt thì liếc ngang liếc dọc, song không nhìn vào Vệ Tử.
Vệ Tử nghĩ rằng Nguỵ Hoa Tịnh bị cô đè lên làm đau, vội vàng cúi xuống định dùng tay nâng hắn dậy, ai ngờ vừa mới cúi xuống, cô lập tức “a!” lên một tiếng, khuôn mặt thoắt đỏ ửng còn hơn cả con tôm chiên đặt trên bàn ăn!
Hoá ra lúc cô tắm xong do vội quá không mặc áo lót, cả người chỉ khoác một cái áo choàng tắm, tiếp đó lại lăn mấy vòng, dây lưng của áo tắm bị nới lỏng ra khá nhiều, vừa cúi đầu Vệ Tử liền phát hiện thấy có chút bất thường, tất cả mọi thứ ở bên trong áo tắm của cô cơ bản đã nhìn thấy hết, vậy thì, ánh mắt người nằm kề sát cô - Nguỵ Hoa Tịnh chắc sẽ…
Bình thường trong phòng chỉ có hai người là Vệ Tử và Lý Bối Bối, không cần phải quá giữ ý giữ tứ, ai ngờ tới hôm nay lại bẽ mặt đến thế! Theo bản năng, Vệ Tử đưa tay ra nắm chặt lấy cổ áo tắm, nhưng như thế, cơ thể của cô lại bị mất cái chống đỡ, liền đổ lên người của Nguỵ Hoa Tịnh.
Trong vòng tay là một cơ thể mềm mại thơm tho, trong mũi nồng nàn là mùi thơm ngát toả ra từ mái tóc còn ướt, trong đầu hiện lên những thứ mà vừa xong bất chợt nhìn thấy, không biết tại sao Nguỵ Hoa Tịnh dường như quên mất cơn đau nhức ở cánh tay - mặc dù lần này bị thương không nhẹ như lần dẫn Đinh Dật trượt pa tanh hơn mười năm về trước.
“A, A Tử?”, giọng nói ngập ngừng ở ngoài cửa làm hai người bừng tỉnh, Vệ Tử nghe thấy giọng nói của Lý Bối Bối, một dòng máu nóng chảy ngược lên đầu, cô vội vàng đứng dậy với tốc độ nhanh nhất, không để ý đến Nguỵ Hoa Tịnh đang nhăn mặt đau đớn cố gắng ngồi dậy. Cô vội nhìn về phía Lý Bối Bối, đúng lúc Vệ Tử định mở miệng cuống quýt giải thích thì Lý Bối Bối đã lên tiếng trước, trong giọng nói có hàm ý quở trách: “Anh Hoa, tại sao anh ngày càng lấn tới vậy, tại sao anh có thể làm thế với A Tử, ở trên sàn nhà mà…”.
Nguỵ Hoa Tịnh vẫn đang ôm cánh tay kêu đau, nghe thấy Lý Bối Bối nói như vậy liền ngây người, đang định mở miệng giải thích thì Vệ Tử đã vội vàng chạy đến trước mặt Lý Bối Bối, phân bua: “Việc đó, xin lỗi, Bối Bối, chị đừng hiểu lầm anh ấy, là do tôi không cẩn thận nên bị ngã thôi!”. Thấy cả hai người đều nhìn về phía mình, Vệ Tử liền bổ sung thêm một câu: “Thực ra con người của Nguỵ Hoa Tịnh rất tốt, từ trước đến nay chưa bao giờ có chuyện quyến rũ lăng nhăng!”. Nói xong câu đó, sắc mặt Vệ Tử lại càng đỏ thêm, trời, câu nói này liệu có thể được coi là “lời nói dối có thiện ý” hay không nhỉ? Nhưng con người Lý Bối Bối tốt như thế, Vệ Tử quả thực không nhẫn tâm thấy giữa hai người nảy sinh mâu thuẫn, nhưng sao lời khen ngợi của cô nghe có vẻ kỳ quặc lạ lùng như vậy chứ…
Mà phản ứng của Nguỵ Hoa Tịnh và Lý Bối Bối càng kỳ lạ hơn, hai người cứ nhìn cô với vẻ ngạc nhiên. Lý Bối Bối quan sát tất cả mọi thứ trước mắt với ánh mắt không hiểu, trong ánh mắt ấy có tất cả, chỉ không thấy đâu sự giận dữ và ghen tuông mà cô lo sợ phải nhìn thấy. Còn Nguỵ Hoa Tịnh không những không sốt ruột làm sang tỏ sự thật với “bạn gái” của mình, mà còn tỏ ra thích thú nhìn Vệ Tử, dường như còn có vẻ cảm động trước lời “khen ngợi” của cô. Chuyện này rốt cuộc là như thế nào? Vệ Tử thấy mơ hồ khó hiểu.
“Hai người nhân lúc cơm còn nóng ăn trước đi, tôi, tôi lên lầu thay quần áo đây!”. Nếu đã không làm rõ được mọi chuyện, Vệ Tử quyết định không làm cho mình mệt óc nữa.
Thế nhưng, sau khi đi vào phòng đóng cửa lại. Vệ Tử lập tức dùng hai tay ôm mặt rồi quăng mình lên chiếc giường có đệm êm, miệng khẽ kêu lên mấy tiếng “ôi, ôi” - lần này thiệt thòi lớn rồi, bị người ta nhìn thấy hết rồi…
“Có cần gọi bác sĩ đến khám không?” Lý Bối Bối hỏi hơi ngập ngừng, thấy cánh tay của Nguỵ Hoa Tịnh rũ xuống, chắc hẳn ngã không phải là nhẹ, nhưng cùng lúc hắn lại dùng tay trái cố gắng với lấy thức ăn trên bàn đưa lên miệng, trông chẳng khác gì ma đói, khiến cho Lý Bối Bối quả thực không đánh giá


Duck hunt