Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 04:28 22/12/2015
Lượt xem: 134507
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/507 lượt.
hét làm cho Mary hoảng, cô ta xoay người ra sau, không kịp trở tay đã bị 1 quyền mạnh đánh vô đầu, thét lớn đau quá, ngất đi
Lệ Đại Công mặc kệ cô ta, nhảy vọt xuống,tìm vợ trong đống rác. Cũng may là hướng Phượng Đình rơi có 2 xe rác ở dưới
- Phượng Đình? Em khỏe không? Phượng Đình.
Hắn lo lắng kiểm tra thân thể vợ
- Đau quá!
- Làm sao, em đau ở đâu?
- Thắt lưng
- Chỉ đau thắt lưng, còn chỗ khác
- Cái gì chỉ có , em đau chết được.
Nàng oán giận, đột nhien nhớ ra muội muội, ngẩng đầu hỏi
-Tĩnh Vân, Đại Công! Tĩnh Vân đâu?
- Đừng lo lắng, Giang Chấn đã đi cứu
Xác nhận vợ không bị trọng thương, hắn thỏ dài, run run, khóe mắt nhìn thấy 1 con rán đang động đậy.Thân hình cứng nhắc
- Đại Công! Anh sao vậy?
Phát hiện trượng phu đột nhiên cứng nhắc, sắc mặt trắng bệch nàng cúi dàu nhìn thấy kẻ đàu sỏ. Một con gián đang bò trên cánh tay của hắn
- Ặc...Xe rác bên trong chắc chắn có nhiều gián. Chắc bọn chúng cũng chui trong
người nàng, không nghĩ ngợi liền cởi quần áo
Nhìn thấy vợ đang thoát y, thân hình cứng nhắc của Lệ Đại Công chợt tỉnh, lấy tay xua mấy con gián ra cho vợ
- Đội trưởng, tình huống đã được kiểm soát, tội phạm đã bị khống chế..oa!
Lâm Kiệt chạy tới không ngờ nhìn thấy đại tẩu chỉ đang mặc nội y
- Còn không mau đi
Thân hình to lớn che cho lão bà
- Thực xin lỗi, xin lỗi, đội trưởng ta cái gì cũng chưa nhìn thấy, xoay người khẩn
trương chạy.
- Ta đi hỗ trợ mọi người
Xác định đã rời đi, núp ở phía sau, Phượng Đình mặt đỏ như gấc, vội mặc lại quần áo.Nhưng :
-Đáng chết, quần áo hôi quá
- Vậy thì mặc áo của anh.
Lệ Đại Công nói rồi đưa quần áo cho nàng
- Vậy còn anh?
- Không sao, bên trong xe có áo khoác. Mau mặc vào không cảm lạnh
Nàng ngoan ngoãn gật đầu, lại nhìn thấy con gián
- Đại Công, vừa rồi anh không sợ gián!
Đại Công ho nhẹ 2 tiếng
- Trước giờ, anh chưa bao giờ sợ gián.
Hắn thanh minh.
- Chỉ là anh không thích chúng
- Hả?Như vậy con gián trên vai anh thì sao?
Lời nói vừa dứt thì mặt kia đem ngòm, thân hình 1 lần nữa cứng nhắc
Nhìn chồng không nhúc nhích, hô hấp ngừng đập, Phượng Đình cười, xua con gián đi
- Đại Công!
Nàng gọi, vỗ nhẹ mặt hắn mà hắn vẫn như cũ không phản ứng
Không thể nào, đường đường là đội trưởng mà vì 1 con gián như vậy đã té xỉu? (haha...anh này...đáng yêu dữ)
- Đại Công! Hãy nhìn em này.
Chụp lại mặt hắn cam đoan
- anh nghe này, em đã đuổi con gián đi rồi
- Thật!
- Thật sự.
Nàng liên tục gật đầu
Nàng chỉ nghĩ Lệ Đại Công nói dối, nhưng vừa rồi vì nàng mà hắn dám phẩy lũ gián kia ra thì quả là coi trọng nàng
- Phượng Đình, anh yêu em.
Lệ Đại Công ôm chặt nàng, nhắm mắt nói
Bàn tay bé nhỏ dừng lại, trừng mắt
- Cái gì cơ ?
Hình như anh nói, nói
- Anh yêu em!
Thanh âm khàn khàn lặp lại đầy kiên định
Nàng cắn môi, muốn nói gì đó.Há miệng thở dốc, muốn nói gì đó, nhưng lại không nói lên lời, chỉ có thể dùng sức ôm chặt nam nhân này, cao hứng mà khóc
- Đừng khóc!
Lệ Đại Công nhẹ nhàng khuyên nhủ.
- Ngoan, đừng khóc...
- Đại Công!
Sau khi khóc 1 hồi, Phượng Đình dần bĩnh tĩnh trở lại.
- Em cũng yêu anh!
2 người trong bóng tối, ôm nhau, rồi hắn khẽ nói
- Chúng ta đi thôi!
Nàng ngọt ngào cười, ngoan gật đầu, ôm chặt cánh tay chồng, đôi môi duy trì nụ cười. Nhưng ra đến sân trước bọn họ thấy chính mắt Giang Chấn ôm lấy Tĩnh Vân, hôn 1 nụ hôn mãnh liệt, nụ cười 2 người tắp lự
Hình ảnh trước mắt,quá sinh động. Phượng Đình kinh ngạc, sau đó chuyển thành phẫn nộ vội xông lên ngăn Giang Chấn lại vì hắn dám chiếm tiện nghi của em nàng
- Này!Giang Chấn, lập tức buông muội muội ta ra. Lệ Đại Công anh làm gì vậy, bỏ em ra!
Nàng mới chạy 2 bước, chưa tách được họ ra đã bị Lệ Đại Công ôm chặt thắt lưng không cho nàng xông lên.
Chu cái miệng cảnh cáo Giang Chấn, nhưng hình ảnh gì đó ập vào nàng. Nàng nhớ mấy ngày gần đây Tĩnh Vân bị nôn, nàng còn tưởng thức ăn không hợp. Nhìn vào Giang Chấn, lắp bắp
- Ngươi!Ngươi...2 người
Giây tiếp theo rúc cục nàng cũng nói ra
- Lâm Tĩnh Vân! Ngươi mang thai đúng hay không? Giang Chấn là cha đứa bé?
Tĩnh Vân mặt ửng đỏ, hình như nàng đoán đúng. Phượng Đình giơ tay lên trán choáng váng.Làm sao có thể. Sao lại có thể. Em gái nhỏ của nàng
- Đáng giận! Ngươi thật xấu xa, em ta là khuê nữ. Sao lại ra tay với em ta!
- Phượng Đình em bình tĩnh 1 chút.
Lệ Đại Công vội vàng:
- 2 bọn họ thật sự đã...
- Sao có thể, còn chưa kết hôn mà đã
- Ách đại tỷ, bọn em đã đi đăng kí kết hôn 2 tuần trước và được bố mẹ làm
chứng. Buổi sáng hôm ấy em muốn tìm chị để nói chuyện này
Phượng Đình mặt mũi trắng bệch, cả ngươi lung lay. Cho dù lúc trước đói mặt với bọn bắt cóc nàng còn anh dũng, nhưng việc em gái giấu diếm tin tức đã kết hôn, lại còn mang thai. Mắt phút chốc biến thành màu đen. Nàng không chịu nổi.
Rốt cục vì đả kích quá lớn, Phượng Đình ngất đi
Bắt được công tước đã là điều đáng khen, lại thêm Huyết tinh Mary bị tóm, lần này đội