Đừng Nói Với Anh Ấy Tôi Vẫn Còn Yêu
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341371
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1371 lượt.
ết chứ.”
Tôi lau mồ hôi, cái vụ này là từ chuyện hôm qua sao, hóa ra độ nhanh nhạy tin tức của hội bảo vệ môi trường còn thính hơn cả hội tin tức báo chí à, nếu để cho đám bát quái này đi thống trị hội tin tức, chắc là sẽ vực dậy cái hội này từ đầm lầy lên tới thiên đường quá …
Không đúng, tôi lại nghĩ đi đâu rồi, trong lòng thầm tính kế một chút, tôi hỏi: “Nè, Chị Linh giỏi nhất cái gì vậy?”
Tiểu Kiệt suy nghĩ một lúc, đáp: “Hẳn là Taekwondo, nghe nói là đai đen tam đẳng, không phải nói quá đâu.”
Taekwondo … nghe như khủng bố?
Mặc kệ, vì tương lai tươi sáng, tôi khẽ cắn môi, nói: “Vậy được, mình sẽ thi Taekwondo với chị ấy.”
Tiểu Kiệt sợ hãi than: “Bạn điên à?”
“Nghe mình nói, mình không điên” Tôi bình tĩnh cười “Tiểu Kiệt, bạn giúp mình đặt 200 đồng, dùng tên bạn í, đặt cho ai chắc bạn cũng biết hả?”
Tiểu Kiệt trầm mặc thật lâu, rốt cục cảm thán một câu: “Mộc Đồng à, bạn cũng quá vô sỉ.”
Tôi cười gian, chỉ cần chịu thua là được tiền, chuyện tốt như vậy dễ gì ngày nào cũng gặp!
Thế là tôi tự tin đường hoàng chủ động nói với chị Linh, tôi nhận lời khiêu chiến, hơn nữa còn chỉ định, ngoài Taekwondo ra không thi cái khác, hai chúng tôi còn ký giấy sinh tử, mặc kệ bị thương như thế nào đều tự chịu hậu quả.
Việc này tôi không dám nói với Chung Nguyên, dù sao đem đổi hắn lấy tiền cược, cũng hơi nguy hiểm, may là hội bảo vệ môi trường cũng không phải lớn lắm, chả mấy người ngoài biết việc này, không đến nỗi lọt vài tai hắn ta.
Thực ra chẳng qua tôi sợ hắn nghe thấy trừ bớt tiền lương thôi!
Trận đấu định vào chiều thứ 6, đúng hôm Chung Nguyên đi thành phố H, vì hắn có một buổi giao lưu bóng đá gì đó, hắn còn định bắt tôi đi làm cổ động viên nghiệp dư gì đó, ây da, nhức đầu quá, thế là hắn không bức tôi nữa ><
Buổi chiều ba giờ, tôi đúng hẹn tới phòng tập võ, đã có sẵn mấy người đứng đợi.
***
Tôi tưng bừng hào khí đi qua đi lại, khởi động làm nóng, uống nước giải khát, nhìn nhìn xung quanh tính ngó một chút thì phát hiện ra có mấy cái mẹt quen quen.
Nhất Nhị Tứ cũng đang hớn hở phấn khởi nhìn bên này, còn giơ một ngón tay cái với tôi, trước đó đã cảnh cáo bọn nó đừng đến, dù sao cũng là cảnh tôi bị người ta vùi hoa dập liễu, có gì đẹp mà coi.
Nhất Nhị Tứ nhìn thấy tôi, thoải mái tiến tới, Lão Đại vỗ vỗ vai tôi, nói rất thắm thiết: “Tao vội tới đây cổ vũ mày.”
Tiểu Nhị: “Tao đến chụp ảnh.”
Tứ cô nương: “Tao đến chờ để khiêng xác mày ra.”
Tôi: “…”
Trừng mắt nhìn bọn nó một cái, sau đó hào hùng dũng cảm bước vào sàn đấu.
Hội trưởng là trọng tài, hắn đang giơ một cái cờ nhỏ, hươ qua ngoắc lại, chuẩn bị, bắt đầu.
Đúng lúc này, trong đám người vây quanh Linh sư tỷ có người cao giọng nói: “Không xong, chị Linh trật khớp cằm rồi!”
…
Nhìn chị Linh quấn băng kín mít từ trán tới cằm, mắc cười chết mất, nhưng mà chị ta đang ai oán nhìn tôi … không dám trừng mắt nhìn Tứ cô nương, xem ra nó đã chứng minh được thực lực của mình bằng vũ lực rồi.
Mọi người trong hội đều đi cả rồi, chỉ còn tôi và Tứ cô nương tới nhận lỗi cùng chị ấy … thực ra là tôi cương quyết lôi Tứ cô nương tới, con nhỏ này cứng đầu, bạo lực, đánh người ta trật cằm còn nói chưa đã ghiền. Lúc đó chị Linh nghe được mấy lời này, ánh mắt nhìn nó lập tức từ oán hận chuyển sang kính sợ.
Tôi cầm tay chị Linh, sám hối nói: “Chị Linh à, em xin lỗi.”
Chị Linh định bỏ tay tôi ra, nhưng nhìn thấy ánh mắt hung thần của Tứ cô nương thì đổi cái rẹt, nắm chặt lấy tay tôi, biểu tình không biết có bao nhiêu là phức tạp.
Tôi cảm thấy đối diện với cái biểu hiện táo bón này của chị ta thiệt là áp lực lớn quá đi, cho nên dỗ dành Tứ cô nương “Ngoan Tứ Tứ à, hôm nay cám ơn mày, hay là … mày đi về trước? Có dịp mời mày ăn cơm nha …”
“Quên đi, không cần, quy định cũ, giúp tao lấy nước một tuần” Tứ cô nương nói xong, ném một ánh mắt uy hiếp cho chị Linh, xoay người rời đi.
Nó vừa đi thì ngay lập tức chị Linh đã hồn về với xác, oai phong lẫm liệt, đáng tiếc đầu quấn vải trắng, ảnh hưởng nghiêm trọng tới hình tượng và khí chất, hơn nữa vì cằm trật khớp nên không thể nói chuyện như bình thường, thế là … haizzzzz.
Chị ta há mồm nhồm nhoàm nói gì đó, tôi suy nghĩ nửa ngày mới đoán ra nổi là: “Mộc Đồng, làm tốt lắm ha.
Tôi vừa định nói thì thấy Chung Nguyên đột nhiên xông vào, thiếu chút nữa tôi nghĩ mình hoa mắt, bộ tên này không đi đá banh à? Chả nhẽ hắn chỉ là người thay thế bổ sung gì đó …
Chị Linh vừa nhìn đến Chung Nguyên liền hô biến ra bộ dạng thỏ con oan ức, nước mắt lưng tròng, chị ta kích động nhìn Chung Nguyên, lại nhồm nhoàm gì đó: “Ngô … Đồng … Ngoạn …”
Chung Nguyên còn đang mặc nguyên đồ đá banh, quả thực là hắn từng có mặt ở sân bóng, đầu đầy mồ hôi, lôi kéo tôi nhìn từ đầu tới chân, nói: “Em không sao chứ?”
Tôi vô cùng cảm động, cái bệnh “biến thành người tốt nửa chừng” gần đây của hắn làm cho tôi thấy hưởng thụ ghê, vì thế tôi lắc lắc đầu: “Ta không sao”
Linh sư tỷ vẫn dai nhách ô ô gọi: “Đông … Ngo