Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341381
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1381 lượt.
hích tác yêu tác quái làm khó người khác, không chừng lần này hắn lại nghĩ ra trò quái gì đâu, nếu mà bị tôi đoán trúng thì nói làm gì nữa.
Tiu rằng đối với hành động thần thần bí bí này của hắn tôi rất khinh thường, nhưng mà Tứ cô nương tạm thời có thể bán đứng được, ách, hình như càng ngày mình càng vô sỉ …
Đương nhiên, đi cùng với tôi và Tứ cô nương là hai nàng còn lại, tránh cho Tứ cô nương nghi ngờ. tôi rất hào hứng đem chuyện này ra bàn với Nhất Nhị Tứ, Lão Đại và Tiểu Nhị đều rất thích, nhất là Tiểu Nhị, vừa nghe thấy Lục Tiểu Công và Chung Tiểu Thụ đều đi thì hai mắt nó đã ứa ra ánh sáng thèm thuồng. Riêng Tứ cô nương vừa nghe thấy có Lục Tử Kiện đã kiên quyết không đi.
Kết quả này không được như mong muốn của tôi, thế là tôi, Lão Đại và Tiểu Nhị lập thành một trận tuyến, bắt đầu thuyết phục Tứ cô nương, vừa nhìn thấy cô nàng này sắp không bình tĩnh nổi định dùng vũ lực, Tiểu Nhị liền quyết đoán hét lên: “Tứ cô nương, tao đem SD của mày giấu rồi, nếu mày không đi tao lấy ra giẫm cho nát, nói được làm được!”
Thế là bàn tay nâng lên giữa không trung của Tứ cô nương đành lặng lẽ buông xuống.
Tôi cười tủm tỉm giơ tay hình chữ V lên với Tiểu Nhị.
Tứ cô nương nắm chặt tay, hung ác nói: “Trong vòng 3 ngày, nếu không đưa lại cho tao thì tao quýnh chết mày.”
Tiểu Nhị cười hắc hắc nói: “Ghi danh xong trả lại mày liền, tao đâu có dám …”
Tôi ngay lập tức dũng cảm nhắn cho Chung Nguyên cái tin: “Thu phục.”
Giữa trưa hôm nay tôi quay về phòng ngủ, nhìn thấy Tiểu Nhị ngồi trước máy tính, hai mắt lóe sáng gõ bàn phím bùm bùm.
Tôi buông túi, hòi: “Tiểu Nhị, lại bị dí bản thảo à?”
Đừng thấy Tiểu Nhị đáng khinh nha, nó là một nhà văn mạng đó, nghe nói trang web của nó người ra vào tấp nập lắm. đương nhiên nó viết toàn đam mĩ thôi, tôi cũng chưa bao giờ xem qua, nói thật tôi đối với lĩnh vực đam mĩ này càng hiểu bao nhiêu càng sợ bấy nhiêu, có lần Tiểu Nhị nửa đêm xem GV trong phòng ngủ, tôi lỡ nhìn qua, lúc ấy đã tưởng hỏng hai mắt luôn rồi.
Tiểu Nhị còn giải thích ra vẻ lắm, nào là người thường mới tiếp xúc với chân nhân GV sẽ gặp nhiều khó khăn, cứ xem thêm vào lần là thấy hay ngay … Lạy mày, tao phun một lần thôi, phun nữa thì sạch ruột? Tao chưa đến nỗi tự ngược nha.
Nhưng dù sao vẫn phải nói, dù tôi sợ hãi đam mĩ và hội những người mê đam mĩ, nhưng mà đối với nghị lực của Tiểu Nhị vẫn rất là bội phục. Nghe nói trên web nó đã gõ tới hơn 100.000 từ, còn nghe nói cái năm thi vào đại học, đêm trước khi thi nó ngủ không yên, chong đèn viết nên thiên đam mĩ tiểu thuyết, hấp dẫn nhóm độc giả đầu tiên …
Làm một nhà văn, Tiểu Nhị đối với sáng tác rất trung thành, tôi đánh giá còn gấp ba lần thái độ học tập, có đôi khi cảm thấy tò mò tôi hỏi: “Tiểu Nhị, viết văn vẻ là cảm giác thế nào?”
Chung Nguyên nhàn tản nói: “Em dùng ID là số sinh viên trong học viện, mật mã vẫn là cái hệ thống giao cho, em không có sửa … nói chung là không phải anh đi hack nick nha.”
Tôi trừng mắt nhìn hắn: “Ngu7oi làm sao biết mã số sinh viên của ta?”
Chung Nguyên: “Thẻ cơm của em trong tay anh.”
Trời ơi, đáng hận.
Chung Nguyên tìm được thời khóa biểu của tôi, khoa tay múa chân một phen, nói: “Chà, mù mù mờ mờ đi chọn 4 môn khó chơi nhất trong toàn khóa, cho dù tự ngược cũng đâu cần ngoan vậy đây, đầu gỗ, em đúng là kỳ tài.”
Tôi toát mồ hôi, nhìn hắn.
Chung Nguyên thản nhiên xem tiếp thời khóa biểu, nói: “Này này, có mấy cái cũng ghê lắm, em chọn không?” Hắn nói xong, nghiêng đầu nhìn tôi trưng cầu ý kiến, coi như có tí dân chủ.
Vô nghĩa, cho dù ta nói không chọn, ngươi cũng cố tình chọn giùm ta đi.
Chung Nguyên hoàn toàn không vì cái sự ngụy dân chủ của mình mà xấu hổ, hắn dứt khoát thay đổi hoàn toàn mấy môn ta chọn trước, chọn lại hoàn toàn, thực tế chứng minh, chọn toàn mấy môn quá là ghê.
Chung Nguyên sau khi thay đổi hết mấy môn lựa chọn của tôi, còn chưa đã sửa luôn môn thể dục, đem bóng bàn sửa thành tennis, lý do là vì bóng bàn yêu câu người có tốc độ phản ứng và tính linh hoạt cao, rồi nhìn tôi lắc lắc đầu.
Hận, tôi có trì độn vậy sao?
Sau khi chọn xong hết, Chung Nguyên lại lấy trong túi xách ra một cái gì đó nhìn như đèn pin đưa cho tôi.
Tôi nhận lấy, cẩn thận hỏi: “Cái gì vậy?”
Chung Nguyên đáp: “Sốc điện, nghe nói gần đây trong trường không an toàn.”
Oh, đây là cây sốc điện trong truyền thuyết ư, lần đâu tiên mới thấy nha. Tôi cảm động nhìn Chung Nguyên “Cảm ơn ngươi a”. Tuy rằng tên này có vẻ âm hiểm, nhưng dù sao khuyết điểm của chưa đến mức che mờ ưu điểm, Mark đã dạy, nên lấy biện chứng mà giải quyết vấn đề.
“Không cần cảm ơn, sau này em biểu hiện tốt là được, tối thiểu đừng chọc giận anh.”
Tôi gật gật đầu, coi như ông chủ đang cổ vũ công nhân viên chức đi. Xem ra trước giờ tôi biểu hiện không tệ, nhưng mà về chuyện tôi chọc giận hắn, thực kì quái nha, nào giờ toàn là hắn chọc điên tôi không à.
Tôi cẩn thận xem kĩ cái sốc điện, hỏi Chung Nguyên: “Cái này dùng sao?”
Ch