XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341393

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.

đó lại nghe thấy, hình như trong rừng cây sâu thẳm cách đó không xa truyền đến tiếng gì đó là lạ.
Hình như là hai người, một nam một nữ, bọn họ hình như đều bị thương hay gì đó, rất khổ sở rên rỉ.
Tôi rất hiếu kì, duỗi thân nhóng cổ ra định coi coi là chuyện gì, liền bị Chung Nguyên lôi kéo đi, bước chân nhanh hơn rất nhiều, hai cái chân ngắn của tôi cứ thế bị hắn lôi đi xềnh xệch.
Thanh âm rên rỉ đứt quãng dần dần cách xa chúng tôi, cả hai đã ra khỏi rừng cây rồi. Trong nháy mắt bước ra khỏi rừng, tôi đột nhiên giác ngộ, tiếng vừa rồi … khụ khụ, không phải là có người đánh dã chiến trong rừng cây chứ? Ai chà, phong tục nơi này đúng là thoáng nha …
Nói thật đây là lần đầu tiên tôi nghe cái thứ thanh âm ngay tại hiện trường này cho nên máu lên não có hơi bị chậm, bây giờ ý thức được rồi thì hai má nóng bừng lên … Thiệt là, tôi là người thuần khiết lắm ….
Chung Nguyên vừa lôi kéo tôi vừa nhìn từ trên cao xuống nói: “Sao rồi, bây giờ biết ngượng rồi à?“
Quả nhiên là tôi đoán đúng rồi. Tôi đành cúi đầu không biết nói gì cho phải, trong óc toàn là thứ thanh âm a a ư ư, hiện trường a, uyên ương hoang dã a … tôi phát hiện hóa ra khóa học sinh lý hồi trung học thật là quá trừu tượng, cho dù sau này bị con quỷ Tiểu Nhị trau dồi thêm không ít, nhưng cũng không thể hiểu được là giáo dục cái gì về thanh âm hiện trường. Mark nói thiệt chính xác, có thực tiễn mới có hiểu biết đúng.
Tôi cứ như vậy vừa miên man suy nghĩ vừa bị Chung Nguyên tha trở về chỗ ở.
Một đám người đang ngồi trước vỉa hè, nhìn thấy chúng tôi trở về, bọn họ liền trưng ra vẻ mặt mờ ám. Tôi đang buồn bực, còn nghe thấy Tiểu Nhị nói: “Haha, bàn tay nho nhỏ, tam đầu gỗ, làm sao mặt mày đỏ vậy?“
Lúc này tôi mới ý thức tay còn bị Chung Nguyên nắm, thế là vội vàng rút lại.
Lão Đại cười tủm tỉm phụ họa: “Hắc hắc, nắm tay nói làm gì, người ta là yêu đương đó.“
Người qua đường Giáp thuận tay nhặt một chiếc đũa trên bàn lên, cầm đũa nói: “Bạn Chung Nguyên, xin phỏng vấn một chút, cảm giác yêu đương như thế nào?“ Nói xong đưa đũa tới trước mặt Chung Nguyên.
Tôi vốn tưởng rằng Chung Nguyên sẽ vô tình đẩy cái đũa ra, không ngờ hắn lại để yên, nhẹ nhàng nhếch miệng lên cười, đáp gian: “Thực mềm, thực thoải mái.“
Tôi nổi điên, đầu óc nóng lên, không dùng não suy nghĩ một giây nào đã thốt ra: “Thực mềm thực thoải mái? Ngươi cho ta là băng vệ sinh à?“
Người xung quanh: “….“
Một đàn quạ đen bay qua, xếp thành chữ Bấn, rồi lại Bấn, rất bấn ….






Tối hôm qua tôi ngủ xoay đầu về phía quạt điện, sáng nay thức dậy thấy đầu óc rất nặng, cả người nóng ran. Nói đơn giản là bị cảm, trong mùa hè nóng bức mà bị cảm đúng là chuyện vừa dễ sợ vừa buồn hết sức.
Thế là tôi đành ở lại đại bản doanh, nhìn những người khác ngồi thuyền nhỏ mà đi.
Chung Nguyên cũng ở lại, tại vì hắn phải sửa tư liệu gì đó. Tôi bị hắn bắt uống hai bình Song Hoàng Liên Khẩu, nói thiệt chứ cái này không phải cho người uống, nhưng Chung Nguyên nói, nếu tôi không uống sẽ không cho ăn dưa hấu, tên này rất đê tiện, lại lấy chuyện như vậy uy hiếp tôi.
Uống thuốc xong, tôi ngồi một chỗ, ôm nửa quả dưa hấu dùng muỗng nhỏ xúc ăn, vừa nhìn Chung Nguyên ở bên cạnh sửa tài liệu. Bản thân mình ngồi ăn, nhìn người khác làm việc, cảm giác thật sảng khoái ><
Đáng tiếc không hoàn mỹ là, mỗi khi Chung Nguyên nghiêng đầu há miệng, tôi phải thức thời xúc một muỗng lớn đút cho hắn, nhìn dáng vẻ đắc ý được hầu hạ đó, tôi thực muốn đem nửa quả dưa kia đập vào đầu hắn, nhưng mà không dám.
Chú đầu bếp không có việc gì chạy tới tán chuyện với chúng tôi, chú quan sát một hồi rốt cục hỏi: “Hai đứa chừng nào kết hôn?”
Sắc mặt Chung Nguyên trầm xuống, nhìn tôi chằm chằm, đột nhiên hắn đè tôi xuống sàn, sau đó cả người đè lên người tôi, ánh mắt nhìn tôi rất lạ, cúi đầu, chậm rãi tiến sát gần.
Tôi hoảng sợ, không biết là thằng cha này lại bị cái chứng gì, chẳng phải chuyện riêng bị phát hiện sao, cũng có gì đâu, tuy là tôi biết Tứ cô nương không nhất định là thích hắn, nhưng chưa chắc không được mà …
Tôi động tay muốn đứng lên, nhưng lại bị hắn dứt khoát ấn ngược lại, một tay hắn giữ vai tôi, ánh mắt nheo lại, lạnh lùng nói: “Anh và Tứ cô nương không có khả năng, em và Lục Tử Kiện cũng không có khả năng.”
Tôi không biết là bị lời nói của hắn dọa hay là bị khí chất khủng bố áp đảo, tóm lại mất tinh thần, ngây ngốc hỏi: “Tại … tại sao?”
Đúng lúc này cửa phòng khách mở ra, chú đầu bếp tiến vào lớn tiếng hỏi: “Tiểu Mộc Đồng, tối nay cháu muốn ăn gì?” Nói tới đây đột nhiên ngừng, chú nhanh chóng đóng cửa lại, sau đó ho khan hai tiếng, nói: “Ngượng quá … hai đứa tiếp tục, tiếp tục …”
Tôi mới phát hiện tư thế của tôi và Chung Nguyên lúc này rất mờ ám, vì thế xấu hổ đẩy hắn ra, đứng lên, ánh mắt mơ hồ nói: “Phiền ngươi tự trọng một chút”
“Tự trọng?” Chung Nguyên lập lại từ này, đột nhiên mỉm cười, giơ ngón trỏ lên dí dí vào đầu tôi: “Đồ ngốc”
Tôi ôm đầu, kì quái nhìn hắn, thằng cha này cảm xúc mau