Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015
Lượt xem: 1341398
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.
uệt miệng. Thế là Lục sư huynh thành thực tốt bụng nhân phẩm đạo đức tốt nhất của tôi quay mặt qua hướng khác, không thành thực chút nào nói: “Anh … anh không biết là cây gì.”
Tôi rơi lệ, đại ca à anh muốn lừa ai, anh lớn lên ở đây mà không biết là cái cây gì? Cho dù muốn che chở Tứ cô nương cũng đâu cần phải vậy … Chỉ hươu bảo ngựa, thiệt giống nhau, cấu kết làm việc xấu.
Dưới tài bẻ cong sự thật của Tử Kiện, Tứ cô nương giữ được mặt mũi. Nó đắc ý nhìn tôi một cái rồi xoay người rời đi, Tử Kiện đành nhìn tôi có lỗi, nói khẽ với tôi một câu: “Ngại quá, cây này đúng là hạch đào.” Nói xong vội vàng chạy đuổi theo Tứ cô nương.
Tôi toát mồ hôi, đại ca, anh nói lúc này thì có ích gì ><
Lão Đại nhéo nhéo má tôi, Tiểu Nhị béo cằm tôi một cái, người qua đường Giáp, người qua đường Ất lặng lẽ thở ngắn than dài trong một lúc rồi cũng tản đi.
Tôi cùng Chung Nguyên đi song song sau cùng, Chung Nguyên nhìn hai thân ảnh phía trước, nói với tôi: “Em không biết bọn họ là một đôi rất xứng sao?”
Tôi giận, hai người bọn họ xứng hay không xứng liên quan gì tới ngươi.
Chung Nguyên lại nhếch miệng cười: “Cho dù em không thấy thế thì bọn họ vẫn là một đôi rất xứng.”
Tôi khóc không ra nước mắt.
Khi hai tuần đi thực tiễn xã hội sắp kết thúc, ngày cuối cùng, cả đám chúng tôi tập trung lại, cùng ăn bữa tối cuối cùng của Jesus và 12 môn đồ.
Chú đầu bếp xuất hết toàn bộ bản lĩnh giữa nhà ra, làm một bữa yến tiệc toàn cá là cá cho chúng tôi. Cá chép, cá trên, cá nướng cá hấp, đầu cá nấu canh …. Nhìn một bàn đầy cao lương mỹ vị này, những buồn phiền trong nháy mắt bị quăng đi hết, ưu thương gì cũng vô nghĩa, đồ ăn ngon vẫn là trên hết.
Tứ cô nương cũng là đồ háu ăn, nhưng nó ăn rất nhanh lại ẩu, bị xương cá trích mắc vào họng. Mọi người đều biết cá trích có nhiều xương, lại cứng, bị mắc thì không phải chuyện đùa.
Lúc đó chúng tôi đều bị hoảng, chỉ có Tử Kiện bình tĩnh giơ một cái đèn pin lên, sau đó thọt hai ngón tay, chú ý nha, hai ngón tay, vào miệng của Tứ cô nương, vừa nhẹ giọng an ủi: “Em đừng khẩn trương.”
Tiểu Nhị tiến tới gần tai tôi, thấp giọng nói: “Lục Tử Kiện rất là tà ác!”
Tôi: “…”
Chung Nguyên: “Danh lam thắng cảnh gì anh cũng coi chán rồi, bây giờ muốn đi về quê nào đó xem phong cảnh tự nhiên.“
“À, vậy à, vậy tạm biệt“ Tôi nói, nắm chặt vé xe, bắt đầu đảo mắt tìm xe cần đi, Chung Nguyên muốn đi đâu làm gì không liên can tới tôi, chỉ cần hắn không áp bức tôi là tốt rồi.
Chung Nguyên lại lẩm bẩm: “Uhm, không biết ở nông thôn có khách sạn hay không, ăn ở một ngày tốn bao nhiêu ta?“
Tôi đột nhiên xoay người hỏi hắn: “Ngươi đã nghĩ ra muốn đi đâu chưa?“
Chung Nguyên mờ mịt lắc đầu.
Tôi nói thêm: “Năm nay nông thôn được mùa, ở khách sạn đắt lắm, nè, giới hạn tiêu một ngày của ngươi là bao nhiêu?“
Chung Nguyên vươn hai ngón tay ra, khoa tay múa chân tạo hình cái kéo.
Tôi chống nạnh: “Hai mươi? Ngươi nằm mơ à?“
Chung Nguyên mỉm cười: “Hai trăm“
Tôi: “…“
Chung Nguyên: “Vậy, em có thể đề cử cho anh chỗ nào tốt tốt không?“
Tôi nắm chặt cổ tay hắn, hào khí tận trời nói: “Được, đi với ta“
…
Tôi thiệt hối hận khi đem Chung Nguyên dắt về nhà. Nói thiệt, tuy tôi vẫn cảm thấy phong cảnh thôn quê tôi rất đẹp, nhưng đó là do tình cảm cá nhân, Chung Nguyên đã nói là chỗ đẹp cảnh hay nào cũng đi qua rồi, chỗ thâm sơn cùng cốc, nhà nghèo cửa nhỏ này không biết có lọt vào mắt hắn không. Đương nhiên hắn có thích hay không không phải điểm mấu chốt, quan trọng là tôi sợ hắn không hài lòng nên không trả tiền …
Quên đi. Hoặc không làm, đã làm thì phải làm đến cùng, làm cho thành người xấu luôn. Còn chưa có xuống xe, tôi đã giơ tay ra: “Lấy trước tiền đặt cọc một tuần“
Chung Nguyên vỗ vỗ bóp tiền: “Anh chỉ có 1000 tiền mặt, quẹt thẻ được không?“
“Quên đi quên đi, 1000 thì 1000, dù sao cũng là người quen.“
Chung Nguyên đếm tiền rồi đưa, mỉm cười nhìn tôi: “Phải không đó?“
Tôi nhận tiền, trong lòng có ma nên chỉ đành trốn tránh ánh mắt hắn, quả nhiên mình không thích hợp làm người xấu mà.
…
Ba tôi biết hôm nay tôi về cho nên không qua chơi nhà chú Trương Tam ở phía đông thôn mà ngồi dưới bóng mát tàng cây lớn trước cửa nhà đợi.
Khi tôi cùng Chung Nguyên đi tới cổng, ba tôi phất phất cây quạt trong tay, ánh mắt lướt qua tôi, rồi dừng lại đánh giá Chung Nguyên, xem xét nửa ngày mới nói: “Nha đầu, cái này có tính là con rể tới cửa không“
Tôi: “…“
Nhiều khi đầu óc của ba tôi rất quái lạ, nhưng đa số thời gian cũng bình thường. Lúc này tôi chỉ đành lau mồ hôi, nói: “Ba à, người này tạm thời ở nhà chúng ta, ba không cần lo, chỉ cần không để hắn chết đói là được.“
Chung Nguyên cũng đã đi lên trước, cung kính chào ba tôi một cái, gọi “Bác“, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học.
Ba tôi nghe thế sướng tới nỗi há miệng không ngậm lại được. Thằng cha Chung Nguyên này giỏi diễn lắm, tôi nghi ngờ hắn nhất định đã xem qua, còn học thuộc lòng sách “Sổ tay diễn X hoàn toàn“ của người qua