Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341422

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1422 lượt.

vì buổi hẹn hò hôm nay.”
Coi như nhận ra, thằng nhỏ này là linh hồn một con sói đi lạc vào thân hình một con thỏ để lợi dụng giở trò






Mấy ngày nay Tô Ngôn làm tôi muốn phát khùng, nó thường xuyên bất thình lình xuất hiện, đôi khi còn cầm theo hoa, miệng thì nói toàn mấy câu ớn gai óc. Điên tiết nhất là, lúc tôi nhất thời tức điên lồng lộng lên thì nó lại trương hai con mắt tiểu bạch thỏ vô tội lên nhìn tôi, làm cho tôi không thể tiếp tục phát điên nữa.
Hơn nữa vị tiểu sư đệ thần thông quảng đại này còn thần không hay quỷ không biết nắm tay tôi, làm tôi vừa oán giận vừa bất đắc dĩ. Tôi không dưới một lần hỏi nó rốt cục thích tôi ở điểm nào, kết quả lần nào nó cũng ngồi tự kỉ một hồi rồi mới trả lời: “Tôi cũng không biết nữa, dù sao hễ nhìn thấy chị là tim đập loạn nhịp, muốn ở cùng một chỗ.” Đối với câu trả lời này tôi cũng đành bó tay.
Tiểu Nhị và Lão Đại đã nhận thấy tình hình, thấy tôi và thằng nhóc dây dưa không rõ, hai đứa nó bàn hợp lực lôi tôi về kí túc xá tiến hành một màn phê phán kịch liệt, phân tích nào là nhân sinh quan, thế giới quan, giá trị tầm nhìn, tư tưởng giác ngộ, lý tưởng chủ nghĩa cộng sản …vân vân … nói chung là phân tích toàn diện, cuối cùng rút ra kết luận: Tam đầu gỗ, mày đi dụ dỗ tiểu sư đệ kia, chọc giận Chung Nguyên, chắc là chán sống rồi.
Tôi vô cùng ủy khuất ngồi lui trong góc, dở khóc dở cười, đâu có chuyện nào liên quan tới mình đâu chứ …
Tiểu Nhị lại nhìn tôi không hề thông cảm, hung thần ác sát nói: “Không được khóc. Nếu mày đem bán thằng nhóc đó cho Chung Nguyên, để rồi coi chuyện gì xảy ra!”
Chung Nguyên: “Em không cần phải miễn cưỡng.” Tâm tình của hắn hình như rất tốt, không có tức giận gì.
Tôi nhìn hắn, tự nhiên nảy ra một ý tưởng, Chung Nguyên không phải là bạn trai của tôi, nhưng lại là người yêu trong tin đồn nhảm, nếu như có một người tin hắn là bạn trai của tôi, vậy thì …
Nếu Tô Ngôn tin Chung Nguyên là bạn trai của tôi, vậy thì thế giới của tôi liền bình yên trở lại rồi … Hehe, mình đúng là thiên tài, cách đê tiện hay ho gì cũng có thể nghĩ ra, đúng là ở gần người gian trá thì sẽ bị lây bệnh mà.
Tôi nghĩ như vậy, nhịn không được cười phá lên, hai mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm Chung Nguyên. Chung Nguyên cũng không phải kẻ lương thiện chi, nhún vai nói: “Đầu gỗ, phiền em không cần dùng ánh mắt nhìn thực vật như thế nhìn anh.”
Tôi ngượng ngừng ho khan hai tiếng, nói: “Chung Nguyên à, ta đang nghĩ nhờ người giúp một chuyện.”
Chung Nguyên không để ý lắm, hỏi: “Chuyện gì?”
Tôi kéo kéo góc áo, cắn răng nói: “Uhm, là, ngươi có thể … có thể đóng giả làm bạn trai của ta không?”
Chung Nguyên đột ngột đứng khựng lại, quay đầu nhìn tôi. Hai mắt hắn đen láy, ánh mắt rất dâu, ý tứ hàm súc không rõ, tôi bị nhìn tới phát nhột, trốn tránh nói: “Nếu ngươi không muốn ta có thể tìm người khác.”
“Tìm người khác?” Chung Nguyên thì thào lặp lại, thanh âm lạnh lão, hắn hơi nghiêng người, ghé sát vào mặt tôi. Đôi mắt hắn cụp xuống, bộ dáng nhàn nhàn tản tản, nhưng ánh sáng trong mắt đã để lộ ý nghĩ, lúc này hắn đang không vui a. Khóe miệng nhếch lên, hắn cười nguy hiểm mà mê hoặc: “Em tính đi đâu tìm người khác?”
Tôi thấy lạnh hết cả lưng, rụt vai lại, nói: “Trước mắt không có.”
“À?” Hắn nâng mắt lên, thẳng tắp nhìn vào mắt tôi.
Tôi chỉ đành tung ra đòn sát thủ cuối cùng: “Ta thật sự không tìm thấy người khác. Ngươi đẹp trai như vậy, khí khái nam nhi như vậy, đương nhiên là thích hợp làm bạn trai của ta nhất.” Thực ra ý nghĩa ẩn trong đó là, nếu muốn tiêu diệt một tai họa thì phải biết vận dụng một tai họa khác.
Quả nhiên, Chung Nguyên vừa được khen thì tâm tình tốt lên ngay, biểu tình cũng thoải mái vui vẻ hơn nhiều. Hắn đứng thẳng lại, cằm hơi hếch lên, gây ra một loại cảm giác oai phong lẫm liệt. Người này được voi thì hay đòi tiên, hắn lại vô liêm sỉ hỏi tiếp: “Anh hợp nhất đúng không?”
Tôi gật đầu như mổ thóc: “Đúng đúng, ta chưa gặp ai mà đẹp trai hơn ngươi á.”
Chung Nguyên hài lòng xoa xoa đầu tôi, nói: “Được rồi, anh nhận lời làm bạn trai em.”
Tôi bấn, cố gắng chỉnh hắn: “Là giả thôi.”
“Em đừng có nói mấy cái vô nghĩa nữa.” Chung Nguyên nói xong dứt khoát nắm tay tôi.
Tôi dùng sức rút trở về: “Chung Nguyên, ngươi làm gì vậy?”
Chung Nguyên ngạc nhiên nhìn tôi, ánh mắt phát ra tia nhìn kiểu “Đồ ngốc, thế mà cũng hỏi à”. Hắn nói: “Bạn trai bạn gái không phải đều như vậy sao? Em nghĩ hai chúng ta đang làm gì?”
Tôi khóc không ra nước mắt: “Lúc này không cần thiết …” chờ gặp Tô Ngôn hãy diễn được không.
Chung Nguyên vẫn nắm chặt tay tôi không buông, cười mỉm, nói: “Luyện tập trước đi, anh chưa làm bạn trai của ai bao giờ, không quen lắm.”
Tôi nghĩ nghĩ, hắn nói cũng có lý, tôi cũng chưa yêu đương bao giờ, cần thích ứng một chút, đến lúc cần sẽ diễn thật hơn. Nghĩ đến đây, tôi cũng hùng hồn nắm lại tay hắn, đương nhiên, trong lòng cũng có cảm giác rất khẩn trương.
Chung Nguyên không nói gì nữa, nắm tay tôi, nhàn nhã đi ra khỏi sân bay.