Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Ngươi Không Vào Địa Ngục Thì Ai Vào?

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 04:25 22/12/2015

Lượt xem: 1341434

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1434 lượt.

đầu không nói lời nào.
Tiếng nói của Chung Nguyên hình như cố nén cười: “Em xấu hổ hả?”
Câu này nói ra càng làm tôi bấn loạn, muốn chui luôn xuống bàn mãi mãi không bao giờ chui ra.
Chung Nguyên vô cùng tự cao tự đại, thở dài: “Đầu gỗ, không phải em thích anh đó chứ?”






Chung Nguyên hỏi tôi: “Đầu gỗ, không phải em thích anh đó chứ?”


Tôi không thèm nghĩ gì độp lại ngay: “Nói nhảm, ta tự ngược mới đi thích ngươi.”


Đúng lúc này, thầy giáo trên bục giảng đột nhiên lên tiếng: “Hai bạn ngồi đằng sau đó, làm ơn chú ý một chút.”
Tôi lại càng thêm xấu hổ không thể tả.

Buổi tối lúc quay về, cái câu Chung Nguyên nói cứ lăn qua lăn lại trong não tôi: “Đầu gỗ, không phải em thích anh đó chứ?”
Không, đừng nói tôi thực sự thích hắn chứ? Như vậy là khủng bố đó …
Chung Nguyên suy nghĩ trong chốc lát, rộng lượng phất tay: “Quên đi, cuối tuần theo anh đi hái hoa, hái trái cây đi.”
Tôi không khỏi cảm thán, Chung Nguyên à ngươi cũng thanh cao gớm. Nhưng, tôi gãi gãi đầu, khó hiểu hỏi hắn: “Ngươi không phải đóng phim à?”
Chung Nguyên không chút để ý đáp: “Vết thương trên mặt Tô Ngôn chưa lành, tạm thời không quay được.”
Dã man, Chung Nguyên, ngươi ra tay quá độc ác.

Chung Nguyên mặc một bộ đồ thể thao trắng từ trên xuống dưới, cổ tay còn có một cái vòng bao tay màu xanh dương, thoạt nhìn rất hiên ngang oai hùng. Hắn đứng trên sân tennis, những sinh vật giống cái trong phạm vi có thể nhìn được xung quanh đều nhất loạt quay về phía hắn, quả nhiên, mấy nàng này đều không phải là thành viên hội tennis, chậc, thật ra mình cũng vậy mà.
Chung Nguyên bị mấy chục cặp mắt lang sói theo dõi mà không hề nao núng, hắn bình tĩnh nắm vợt, chậm rãi làm mẫu, vừa giảng giải cho tôi: “Thân nghiêng về phía sau khoảng 45 độ, chú ý bảo trì cân bằng, cánh tay vươn theo hướng nghiêng của thân, vợt song song với góc độ của cơ thể, sau đó hươ vợt, chú ý quay mặt vợt về phía trước, lúc đánh chú ý dùng lực cánh tay chứ đừng dùng cổ tay hay bắp tay, nếu không rất dễ bị thương, sau khi đánh xong đừng dừng ngay lại, cứ tiếp tục theo quán tính đánh ra của vợt … Đừng có đứng ngốc ra đó, em làm thử đi.”
Chung Nguyên nói mấy câu y chang giáo viên thể dục, tôi nghe hiểu chứ bộ, chỉ có điều không làm được thôi. Lúc này tự dưng tôi còn thêm chút hồi hộp không đâu, cầm lấy vợt mà phát hiện mình cầm còn không vững.
Chung Nguyên lắc đầu, kiểu bó tay: “Anh cũng bái phục em thiệt, học lâu như vậy ngay cả cầm vợt cũng không đúng cách?”
Tôi xấu hổ, thay đổi cách cầm vợt, thế quái nào mà nắm cứ không được tự nhiên.
Chung Nguyên thở dài, vứt vợt trong tay, tiến lại gần cầm lấy tay tôi chỉ cách giúp tôi nắm vợt đúng phương pháp, vừa chỉ vừa nói: “Sao tay em nhỏ quá vậy.”
Tôi nhìn những ngón tay thon dài mượt mà của hắn, tự nhiên trong lòng có chút vui vẻ.
Tôi lại cảm thấy trái tim bé nhỏ của mình hình như lại không chịu nằm yên, hít thở cũng khó khăn. Chung Nguyên không thấy tôi có chút khác thường, hắn giúp tôi đứng lại chó đúng tư thế xong, giơ tay gõ đầu tôi, cười nói: “Em mải nghĩ cái gì vậy?”
“Không, không có” Tôi xấu hổ lắc lắc đầu, lui về sau vài bước, nắm vợt hươ lung ta lung tung.
Chung Nguyên khoang tay đứng yên nhìn tôi, đợi tới lúc tơi hươ chán chê rồi mới nói: “Thế nào?”
Tôi cúi đầu, thở hồng hộc: “Mệt”
Chung Nguyên lại hớn hở khi thấy người khác gặp họa: “Ai bảo không nghe lời anh.”
Tôi làm mặt xin xỏ, đáp: “Ta học thì không sao, nghe thì hiểu đó, tới lúc làm thì y như chuyện nào ở đâu ấy.”
Chung Nguyên đi tới, hắn nắm lấy tay cầm vợt của tôi, đột nhiên kéo mạnh tôi vào lòng!
Tôi khờ người ra, tình huống quái gì đây?
Chung quanh truyền đến tiếng hét chói tai của con gái, tôi thất kinh ngẩng đầu nhìn Chung Nguyên, nhưng lúc này hắn không cúi đầu, tôi chỉ nhìn thấy cằm hắn mà thôi. Tôi khẩn trương, hai chân như nhũn ra, nuốt nước miếng khan, nói: “Ngươi …”
Tiếng nói không lạnh không nóng của hắn truyền tới: “Anh giúp em làm đúng động tác, có ý kiến gì hả?”
Đầu óc tôi trống rỗng, máy móc đáp: “Không, không có ý kiến.”
Chung Nguyên một tay nắm ta cầm vợt của tôi, một tay đỡ vai. Hắn kéo cánh tay tôi, điều khiển cơ thể tôi hơi xoay về phía sau một chút, tôi không tự chủ được cứ thế bước theo, được hắn khích lệ: “Đúng rồi, chính là như vậy.”
Sau đó hắn chỉnh cánh tay tôi: “Cánh tay đừng duỗi thẳng, duy trì góc độ như vậy mới dễ … Đúng, chính là vậy đó, Đầu Gỗ, em làm tốt lắm.”
Muốn bấn cũng không bấn được, thế nào là tôi làm tốt, từ đầu tới cuối là hắn đỡ cho ấy chứ.
Chung Nguyên cầm tay tôi, chậm rãi vung lên trước, động tác thật linh hoạt. Làm xong động tác này, hắn cúi đầu hỏi tôi: “Học được chưa?”
Tôi: “…”
Hơi thở của Chung Nguyên phả vào cổ tôi, làm cổ nhất thời có cảm giác nóng nóng, không tự nhiên rụt cổ lại.
Chung Nguyên vẫn duy trì tư thế vung vợt như lúc nãy, không hề cử động. Tôi thấy kì kì, ngẩng đầu nhìn hắn. ánh mắt hắn sáng rực, có một kiểu nhìn như xuyên qua