Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút
Tác giả: Kim Huyên
Ngày cập nhật: 03:32 22/12/2015
Lượt xem: 134842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/842 lượt.
tức giận hỏi thăm.
“Anh nói muốn đưa em về nhà, nhưng em lại nói muốn ngủ ở chỗ anh không chịu về”
Cô không chút lưu tình cãi lại “Vì thế anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà giở trò đúng không ?”
“Anh không bắt buộc em, em còn đẩy anh, cự tuyệt anh rất nhiều lần”
Vương Hải Nhi nhanh nhớ lại đêm đó, chết tiệt, anh ta không nói dối.
“Em còn dính lấy người anh cọ xát, rên rỉ”
“Em không làm vậy !” Cô đỏ mặt ngắt lời anh.
“Em có làm, chỉ là em không biết mà thôi” Ánh mắt anh nóng rực nhìn cô, giọng nói khàn khàn nói với cô.
Vương Hải Nhi cắn cánh môi, xấu hổ không biết làm sao đành bất an nhúc nhích người một chút. Cô đã làm như vậy thật chứ ?
“Em quá nhiệt tình đã làm cho anh không dừng được, nhưng ngay cả như vậy, anh vẫn cố gắng kiềm chế đến giây phút cuối cùng để hỏi em có được không ? Em thở hổn hển gật đầu, ôm chặt anh nói có thể…”
“Anh không cần nói nữa” Cô đột ngột che tai lại, xấu hổ nói ra yêu cầu. Nếu không phải xe đang chạy trên đường, thì cô nhất định sẽ xô cửa mà chạy ra.
Trời ạ ! Cô muốn mất trí nhớ, làm thế nào để có chứng mất trí nhớ đây, quên đi đêm đó đây ?
“Anh là một người đàn ông bình thường, đối mặt với cô gái mình thích leo lên trên người mình, dùng thân thể mềm mại nóng cháy, yêu kiều rên rỉ van cầu anh đừng dừng lại…”
“Xin anh, đừng nói nữa…” Dù có nói thêm gì nữa thì cô cũng không muốn nghe, bây giờ chỉ muốn nhảy xuống xe đi cho rồi.
“Bây giờ em còn không muốn chịu trách nhiệm nữa không ?” Liễu Kiệt giương mắt cười nhìn cô đang khốn quẫn.
“Anh muốn em làm sao chịu trách nhiệm đây ?” Vương Hải Nhi vừa thẹn vừa quẫn nhỏ giọng hỏi.
“Kết hôn với anh”
Cô há hốc mồm cứng lưỡi nhìn anh, cả người chìm trong khiếp sợ.
“Anh nói cái gì ?” Cô hoài nghi nhìn anh, hỏi thêm lần nữa.
“Chúng ta kết hôn”
“Anh ta điên rồi, nhất định là anh ta điên rồi. Chị Hựu Lăng, chị đã nghe qua chuyện thái quá như vậy chưa ? Vì tình một đêm mà kết hôn !? Thật sự là điên rồi” Vương Hải Nhi vừa uống trà hoa quả, vừa oán giận với bà chủ quán cà phê Hạnh Phúc về chuyện làm cô khó hiểu, lại phiền chán.
Cô thừa dịp Liễu Kiệt đi toilet mà chạy trốn khỏi nhà ăn , dù sao cô đã biết con chó nhỏ không có việc gì rồi, nên cô cũng không nên phải nhìn tận mắt mới tin nữa.
Được rồi, thật ra cô rất muốn đi xem con chó nhỏ đó, nhưng sau khi nghe anh ta nói ra câu đó hù chết cô xong thì muốn cô như thế nào cùng anh ta về nhà nhìn con chó nha ?
Kết hôn ! Anh ta nhất định điên rồi mới nói ra câu đó.
“Em nói anh ta là nói đến anh chàng đồng nghiệp đẹp trai đó sao ?” Đoạn Hựu Lăng đang đứng trong quầy ba nấu cà phê hỏi.
Tình yêu ư, tuy rằng cho tới bây giờ cô không khát vọng, khẩn cầu gì, luôn thích ứng trong mọi hoàn cảnh, nhưng cô luôn hy vọng trong cuộc đời này, ít nhất có thể một lần nói qua chuyện yêu đương rồi mới kết hôn, nhưng bây giờ…
Ai ! Mọi chuyện sao lại diễn biến như thế này nha ?!
“Nhìn em suy nghĩ lâu như vậy, không phải người kia thật sự là tô vàng nạm ngọc bên ngoài, còn bên trong lại mục nát thối rữa đấy chứ ?” Đoạn Hựu Lăng dừng tay lại, vẻ mặt lo lắng lấy tay thúc vào tay cô.
“Không phải ! Anh ta là người rất vĩ đại, tuy rằng anh ta có một khuyết điểm là có khuynh hướng tự kỷ, nhưng tuyệt đối là có điều kiện và tư cách để thành người yêu lý tưởng nhiều người mơ ước, không phải là người bên ngoài tô vàng nạm ngọc, bên trong mục nát thối rữa như chị nói đâu !” Vương Hải Nhi vội vàng lắc đầu giải thích, không biết vì sao không muốn có người hiểu nhầm anh ta.
“Một khi đã như vậy thì em còn do dự cái gì nữa ?”
“Chị Hựu Lăng, rốt cuộc nãy giờ chị có nghe em nói chuyện không đó ? Không có ai sẽ vì tình một đêm mà kết hôn cả”
“Nếu vấn đề của em là ba chữ tình một đêm kia thì làm thành nhiều đêm không tốt hơn sao ?” Đột nhiên một giọng nói vang lên.
Vương Hải Nhi đột ngột quay đầu, thấy một mỹ nữ có chút quen mắt đứng nhìn cô mà cười.
“Chị Vu Hàn” Đoạn Hựu Lăng mỉm cười gọi người tới, đồng thời đứng ra giới thiệu “Chị Vu Hàn là một trong những hộ gia đình của nhà tọ tám tầng, chị ấy ở tầng năm, còn đây là Vương Hải Nhi, chính là người mua giúp chúng ta sản phẩm của Anyana”
“Thì ra chính là em ! Thật sự cảm ơn em, giúp bọn chị giảm đi không ít tiền” Vu Hàn nhiệt tình nắm tay cô.
“Chị không cần khách sáo” Vương Hải Nhi cũng mỉm cười đáp lại.
“Vì cảm ơn em, chị đây sẽ làm cố vấn tình yêu giúp em, nói cho chị nghe lại vấn đề vừa rồi đi !” Hai mắt chị sáng lên, vẻ mặt rất chờ mong.
Hai ngày trước mẹ cô đến đón con về nhà bà chơi, cô chỉ thấy hạnh phúc khi rảnh rỗi được một ngày, khi cô sửa sang lại công việc trong nhà xong thì nhàm chán thiếu chút nữa chết đi, cho đến khi cô xuống lầu thì nghe đến một chuyện rất hấp dẫn thú vị, thật quá tốt đi.
“Chị Vu Hàn” Đoạn Hựu Lăng thay Vương Hải Nhi nói ra giọng nói bất đắc dĩ.
“Các em hẳn đã nghe qua câu ‘ba thợ giày vô sự còn hơn một Gia Cát Lượng’ rồi chứ, ba người cùng nhau giải quyết chuyện, thì vẫ