Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1342349
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2349 lượt.
mình mà tính anh ta tương đối khắt khe. Trường học thuê chị Trương trong thôn đến nấu cơm. Suốt bữa ăn, anh ta chê ngược chê xuôi. Dường như mọi người đã quen với thái độ của anh ta nên ngay cả bọn trẻ cũng coi như không nghe thấy..
Trang Xung ngủ đến tận bữa trưa mới tỉnh giấc. Anh ta cắm cúi ăn cơm, lúc này mới ngẩng đầu nói với Cẩn Tri: “Tay này là ai mà đáng ghét thế?”
Ăn xong, mọi người dẫn bọn trẻ ra ngoài đi dạo. Cố Tế Sinh lại chau mày, than trời nắng chang chang, hoa cải mọc lan tràn trông rất tầm thường.
Buổi chiều, Cẩn Tri cùng bọn trẻ cắt “thẻ đọc sách”. Đồ cô gửi trước kia đều là đi mua, chỉ viết chữ lên đó, bây giờ tự tay cắt nên trông hơi thô.
(“Thẻ đọc sách” là một tờ giấy cắt thành nhiều hình thù khác nhau, ghi những thông tin cơ bản về cuốn sách bạn vừa đọc như tên sách, nhân vật chính, câu trích dẫn mà bạn yêu thích)
Cố Tế Sinh khịt mũi: “Cô có phải là phụ nữ không hả? Cắt chẳng ra làm sao cả.”
Cẩn Tri không nói lại, tiếp tục công việc của mình. Giây tiếp theo, anh ta liền đoạt cây kéo trong tay cô, bắt đầu cắt giấy. Bọn trẻ liền vây quanh anh ta. Chỉ những lúc như bây giờ, vẻ mặt của anh ta mới để lộ vẻ ôn hòa.
Một ngày ồn ào nhanh chóng trôi qua. Khi mặt trời xuống núi, bọn trẻ từng tốp đi về nhà. Trong trường chỉ còn lại Nhiếp Sơ Hồng, Cố Tế Sinh, Cẩn Tri và Trang Xung. Thằng bé Tiểu Kiệt ngồi chơi đất sét trong lúc đợi Cẩn Tri về cùng.
Nhiếp Sơ Hồng nói với Cẩn Tri: “Nếu em muốn ngắm hoa, ngày mai tôi sẽ đưa em đi.”
Trang Xung đang mải chơi điện tử, nghe nói vậy liền ngẩng đầu: “Tôi cũng muốn đi.”
Cẩn Tri còn chưa trả lời, Cố Tế Sinh cất giọng chế giễu: “Còn xả thân vì người đẹp cơ đấy! Quan trọng là cô ta cũng đâu phải nghiêng nước nghiêng thành gì cho cam. Chắc anh quên mình là kẻ mù đường , lần trước lạc ở trên núi, là ai cõng anh về?”
Cẩn Tri và Trang Xung hết nhìn Nhiếp Sơ Hồng lại quay sang Cố Tế Sinh.
Nhiếp Sơ Hồng không tỏ ra khó chịu, cười nói: “Đã thế thì chú hãy cùng đi với chúng tôi.”
Cố Tế Sinh bĩu môi: “Tôi không đi, ở nhà trông bọn trẻ. Hơn nữa, rất ngại là tôi cũng chẳng thông thuộc đường núi. Tôi không muốn mạo hiểm sinh mạng của mình.”
Trang Xung đột nhiên cất giọng lãnh đạm: “Chúng tôi chẳng thèm.”
Cố Tế Sinh biến sắc mặt. Cẩn Tri lập tức nói với Nhiếp Sơ Hồng: “Thím Tôn bảo có thể dẫn bọn em đi bất cứ lúc nào.”
Nhiếp Sơ Hồng gật đầu: “Thím ấy rất thông thuộc vùng núi này, lại có thể lực tốt, được thím ấy dẫn đường thì hay quá.”
Cố Tế Sinh lạnh nhạt mở miệng: “Thế thì chúc các vị chơi vui vẻ, đừng để bị thương, không thì lúc về tôi lại phải hầu bôi thuốc.” Nói xong, anh ta đứng dậy đi về phòng.
***
Sau khi Cẩn Tri cùng Tiểu Kiệt về nhà, Trang Xung quay về phòng Nhiếp Sơ Hồng. Nhiếp Sơ Hồng đi sang phòng Cố Tế Sinh, thấy anh ta đang ngồi bên cửa sổ uống trà, dáng vẻ lười nhác như thường lệ.
Nhiếp Sơ Hồng đi đến bên cạnh anh ta, ngồi xuống: “Có thể nhìn ra cậu thích bọn họ, việc gì phải nói những lời chọc tức đó?”
“Ai bảo tôi thích họ?”
Nhiếp Sơ Hồng không tranh cãi với anh ta, đứng dậy: “Ngày mai tôi dẫn cô ấy lên núi, cậu chăm sóc bọn trẻ, đừng nổi nóng vô cớ nữa.”
Cố Tề Sinh thở dài: “Anh thích cô ấy thật sao?”
Nhiếp Sơ Hồng lặng thinh, quay người đi ra ngoài. Cố Tế Sinh nhíu mày: “Xem ra, anh “đổ” thật rồi.”
Nhiếp Sơ Hồng dừng bước, ngồi xuống mép giường nhưng vẫn không lên tiếng.
Cố Tế Sinh dõi mắt ra ngoài cửa sổ: “Đợt trước, hễ hôm nào nhận được thư của cô ấy là anh vui vẻ cả ngày. Đến mùa hoa nở, anh liền đi hái về làm bức tranh tặng cô ấy. Đã thích thì anh nên tấn công mạnh vào, ít nhất cũng phải phát huy sức hút đàn ông của mình. Anh làm thế nào để trong một tuần ở đây, cô ấy có thể cảm nhận được anh, không có cách nào rời xa anh. Khó khăn lắm anh mới thích một người, mà người như cô ấy cũng tương đối hiếm gặp.”
Nhiếp Sơ Hồng mỉm cười: “Cậu có vẻ nhiều kinh nghiệm theo đuổi con gái nhỉ?” Ngừng vài giây, anh lại nói: “Tôi sẽ lưu ý. Tôi cũng không muốn để lỡ người phụ nữ mình có cảm tình.”
Hai người im lặng một lúc, Nhiếp Sơ Hồng hỏi: “Cậu thì sao? Trước kia đã bao giờ gặp được người phụ nữ vừa ý chưa?”
“Tôi đâu có gặp may như vậy.” Anh ta cất giọng ủ rũ: “Tôi chưa từng yêu bao giờ”.
***
Vừa vào nhà, Cẩn Tri liền nhìn thấy mấy đĩa thức ăn nóng hổi trên bàn. Thím Tôn nở nụ cười tươi roi rói: “Về rồi à? Cô Tạ và Tiểu Kiệt cứ ăn từ từ, tôi ăn rồi. Tôi phải ra ngoài một chuyến, có lẽ ngày mai mới về. Tiểu Kiệt, cháu hãy ngoan ngoãn nghe lời chị và thầy giáo nhé.”
Tiểu Kiệt “Vâng ạ!” rõ to. Cẩn Tri hơi ngạc nhiên. Lúc này trời đã xẩm tối, người dân ở vùng núi thường tắt đèn đi ngủ sớm, thím Tôn đi đâu mà cả đêm không về nhỉ?
Nhưng cô cũng không thắc mắc mà chỉ nói: “Ngày mai, chúng cháu định lên núi ngắm hoa, nhờ thím dẫn đường. Bao giờ thím mới quay về? Trời sắp tối rồi, thím nhớ chú ý an toàn.”
Thím Tôn vỗ đầu: “Tôi quên mất đã hứa với cô, thành thật xin lỗi. Hôm nay tôi nhận một vụ làm thuê. Buổi sáng, tôi gặp một cậu thanh niên đẹp trai ở ngoài thôn. Cậu ấy