Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1216 lượt.
rap bao lấy cơ thể mình lại. Thái Niễu cho là mình sẽ xông lên đánh đôi cẩu nam nữ này rồi dứt khoát xoay người rời đi, nhưng bước chân lại nặng như trì, cô đứng ở cửa, nhìn Từ Lương Cẩm luống cuống từ trên giường nhảy lên, chật vật mặc quần , sau đó dùng chăn mỏng che lại cho cô gái trên giường, rồi xoay người dùng sức kéo cô ra khỏi phòng ngủ, đóng cửa phòng.
Giam cô gái kia ở bên trong, kéo cô đi ra bên ngoài. Một cánh cửa ngăn cách, lại làm cho Thái Niễu không dám tin những gì cô vừa nhìn thấy, trải qua chân thật như vậy, thoáng như cơn ác mộng.
Không biết Từ Lương cẩm là quẫn bách hay là tức giận, tuỳ tiện mặc một cái áo sơ mi, kéo Thái Niểu ra bên ngoài, giọng điệu kiên quyết không cho cự tuyệt, "Chúng ta đi ra ngoài nói."
Thái Niễu không biết Từ Lương Cẩm muốn dẫn cô đi đâu, cô bây giờ căn bản không có cách nào để suy nghĩ, đầu cùng chân giống nhau dường như trong cái chớp mắt đó đều nặng như chì, nửa bước khó đi.
Trương Cảnh Trí dừng bước, mặc dù anh không nghĩ rằng bạo lực là biện pháp tốt để giải quyết vấn đề, nhưng đánh xuống một quyền này, trong lòng anh rất muốn khen người thanh niên này một tiếng "Tốt" . Từ Lương Cẩm đích thật là người cặn bả, người vô sỉ cặn bả!
Nhưng ngay lúc Trương Cảnh Trí đang trầm trồ khen ngợi, thì người thanh niên trẻ tuổi đó lại lôi kéo Thái Niễu chạy ra khỏi phòng cà phê, "Kỳ Trấn, cậu theo sau xem một chút, xác nhận Tiểu Điểu đã an toàn trở về nhà chưa."
"Vâng, lãnh đạo, chìa khóa xe cho ngài, ngài về cao ốc thị chính đi họp trước. Sau khi tôi xác nhận Tiểu Điểu an toàn về đến nhà, lập tức chạy đến." Bạch Kỳ Trấn giao chìa khóa xe cho Trương Cảnh Trí, sau đó đuổi theo.
Trương Cảnh Trí nhìn Từ Lương Cẩm Lương bị đánh lạnh lùng hừ một tiếng, thu dọn xong tài liệu , xốc lên ví da đi đến quầy tính tiền, xoay nửa người thì phát hiện Từ Lương Cẩm đang ngượng ngùng lục túi quần, khóe miệng cong lên, xoay người lại nhắc nhở em gái ở quầy tính tiền, "Cẩn thận có người chạy nợ." Nói xong, mỉm cười rời khỏi phòng cà phê.
Sau khi bị kéo ra ngoài Thái Niễu vẫn chạy theo, cho đến khi cô gần như không thở nỗi nữa, "Chạy, chạy hết nổi rồi." Đặt mông ngồi dưới đất, Thái Niểu mệt mỏi đến không kịp khóc, ngẩng đầu lên nhìn người vừa cứu mình ra ngoài, ánh mắt lập tức trợn tròn."Là anh? !"
Hoạt Tích Niên liếc mắt, "Là tôi, mỗi lần gặp phải cô đều không có chuyện gì tốt. Tôi nói cô cái người cay cú mạnh mẽ đánh tôi ở hành lang đi đâu rồi? Cái loại đàn ông đấy mà cô lại có thể ngồi ở đó chịu đựng hắn, kia là phải mở to miệng ra dùng sức chửi."
Nhắc tới Từ Lương Cẩm nước mắt Thái Niễu lại muốn rơi ra. Đánh hắn, người nên đánh phải là cô đi. Ba năm mến nhau, sùng bái hắn, thương hắn, vì hắn mà ăn mặc tiết kiệm, vì hắn mà không tiếc trở mặt với người nhà, nhưng cô làm nhiều như vậy, đổi lấy chẳng qua là. . . . . . Trong đầu thoáng hiện qua một hình ảnh, đột nhiên cảm thấy ghê tởm.
Cô thật muốn đánh mình, đánh mình có mắt không tròng, đánh mình nhìn người không rõ.
"Này, tôi nói cô chớ khóc được không?" Hoài Tích Niên có chút không chịu được, xung quanh đã có người nhìn về bọn họ bên này, càng thêm mấy phần quẫn bách. Nữ sinh chính là phiền toái, hắn ngồi xổm xuống, "Này, tôi nói cô đừng khóc mà? Vì cái loại đàn ông đó, đáng giá cho cô khóc sao? chảy nước mắt vì hắn là lãng phí tài nguyên, cô cũng nên vì thấy rõ bộ mặt chân thật của hắn mà hoan hô ăn mừng."
Thái Niễu hit hít mũi, đạo lý ai cũng hiểu, nỗi đau không kiểm soát được. Cô đứng lên, "Cám ơn anh, không làm phiền anh, tôi không sao ."
Trông bộ dạng này mà giống như không có chuyện gì sao! Hoạt Tích Niên xoa xoa huyệt Thái Dương, được, hôm nay làm người tốt thì làm đến cùng đi ."Tôi đưa cô về nhà, ngộ nhỡ trên đường cô có xảy ra chuyện gì, cảnh sát còn phải tìm tôi điều tra, cô đã không muốn làm phiền tôi, cứ để cho tôi đưa cô trở về."
Thái Niễu nhìn vẻ mặt kiên định của anh, nhưng cô thật không muốn về nhà."Tôi muốn đi đến nhà bạn tôi."
"Vậy tôi sẽ đưa cô đi đến nhà bạn cô." Hoạt Tích Niên liền giơ tay lên đón xe, hỏi địa chỉ, đưa cô đến dưới lầu nhà Lưu Ly, nhìn cô lên lầu rồi mới rời đi.
Lưu Ly vừa mở cửa liền thấy bộ dạng chật vật của cô, sợ hết hồn. Chỉ nghe cô nói mấy câu, đã lòng đầy căm phẫn săn tay áo lên muốn đi tìm cái tên vô sỉ đó tính sổ.
"Quên đi, có lẽ mình cũng còn may mắn, mình chưa có kết hôn cùng hắn .” Sau khi kết hôn mà xảy ra chuyện như vậy, cô sợ là cô sẽ điên mất .
"Loại người cặn bã như vậy, từ lâu cậu đã nên quăng hắn." Lưu Ly lôi kéo Thái Niễu, "Tốt lắm, không nên đau khổ vì loại người như vậy, tỷ tỷ dẫn em đi happy, ăn mừng thất tình."
"A?" Thái Niễu khóc xử, cô nào có tâm tình đi happy." Tớ mệt chết đi, Lưu Ly. . . . . ."
Lưu ly lập tức cắt đứt lời của cô, "Không trút giận ra ngoài, thất tình làm sao sẽ tốt. Đi theo tớ, không sai đâu." Vừa nói, vừa kéo cô ra khỏi nhà.
Khi Thái Niễu bị Lưu Ly đẩy mạnh vào quầy rượu cô mới biết phát tiết trong lời của Lưu Ly chính là uống rượu.
Mong các bạn ghé thăm nhà để có có chương mới hơn