Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341275
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1275 lượt.
xong, những người lãnh đạo liền về nghĩ ngơi trước.
Anh làm việc cả một đêm cả người ướt đẫm, thân thể có bằng sắt lúc này cũng cảm thấy mệt mỏi, tuy vẻ mặt biểu lộ mệt mỏi nhưng giữa hai chân mày thì giản ra. Bạch Kỳ Trấn chui vào trong xe, “Lãnh đạo, trước hết đưa anh về nghỉ ngơi trước”.
“Về đơn vị trước”.
Bạch Kỳ Trấn muốn khuyên anh, anh liền giải thích: “Tiểu Điểu vẫn còn ở phòng làm việc của tôi”.
Thì ra là vậy. Bạch Kỳ Trấn cười cười, kêu tài xế lái về tòa thị chính.
Thời điểm anh bước vào phòng thì thấy cô ngủ say trên ghế salon, mặc áo sơ mi của anh, do áo sơ mi dài nên che đi váy của cô nhìn giống như chỉ có mặc áo sơ mi. Cô ngủ co người lại, tuy không nhìn thấy gì nhưng anh đã cảm thấy cổ họng giống như bị nghẹn. vừa muốn gọi cô dậy thì cô đã mở mắt: “Cậu út đã trở về”.
“Đi thôi. Về nhà ngủ tiếp”.
“A, được”. Cô mơ mơ màng màng đứng lên đi theo anh ra ngoài, anh quay đầu lại nhìn cô một cái, nhướng mày, liền bước trở lại phòng làm việc lấy áo khoác tây trang khoác lên người cô: “Cháu không lạnh”.
“Không lạnh cũng phải mặc”, giọng anh kiên quyết nói.
Cô không dám phản bác, đành mặc áo khoác vào rồi theo anh lên xe, Bạch Kỳ Trấn hỏi đưa cô về nhà hay đưa về nhà anh, cô kiên quyết đòi về nhà, Bạch Kỳ Trấn nhìn về phía anh, cứ nghĩ là anh sẽ nói gì nhưng anh chỉ gật đầu coi như đồng ý.
Thỏ ép đến cùng cũng sẽ cắn người, mới vừa rồi nhìn thấy thái độ cô ngoan ngãn đi theo chứng tỏ cô biết phản kháng cũng là vô dụng, nếu cô biết như vậy, anh cũng không cần thiết phải ép chặc như vậy, để cô không có cảm giác ràng buộc.
Bên ngoài trời vẫn mưa to, nhà trọ cô ở lại xa, xe chạy rất chậm. Thật ra cô cũng có chút hối hận, anh cùng Bạch Kỳ Trấn làm công việc cứu nguy như vậy, vốn nên về nhà nghỉ ngơi nhưng cô lại đòi về nhà trước làm chậm trễ thời gian của người ta. Chỉ là lời đã nói ra ngoài, lúc này đổi ý cũng không được, cô chỉ có thể đỏ mặt xin lỗi.
Lái xe đưa cô đến cửa khu ký túc xá, cô lập tức nhìn về phía tài xế và Bạch Kỳ Trấn rồi nói tiếng cảm ơn, rồi nhìn về phía anh với vẻ mặt có phần khác thường, “Cậu cũng nghỉ ngơi cho khỏe, nếu bận rộn nhiều việc thì không cần gọi điện cho con”.
Câu nói này ý là gì, anh nhướng mi.
“Ý của con là cậu bận công việc thì không cần để ý đến con”. Cô lúng túng nhìn anh, dứt khoát im lặng.
Anh cười cười, liền nắm tay cô, “Hết bận sẽ gọi điện cho cháu, về nhà tắm rồi ngủ tiếp đi”.
Cô rút tay về, mặt như muốn đốt cháy, liền nói một câu: “Cháu đi trước” rồi quay người bỏ chạy, giống như có người phía sau đuổi theo.
Bạch Kỳ Trấn nhìn thấy anh đứng dưới mưa trong dáng vẻ đường tình rộng mở, liền che dù xuống xe, cười nói: “Kiểm tra sát hạch kết thúc, trúng tuyển”.
Trương Cảnh Trí cười cười, “Anh cũng phải thêm chút sức, không nên để tôi bỏ xa”. Nói xong liền nhìn Bạch Kỳ Trấn, thấy anh ta lúng túng liền cười ra tiếng. Xem ra một ngày anh không có ở đây, tiểu nha đầu kia lại hành hạ cục gỗ này rồi.
Hai người đều nhìn về phía trên lầu, đợi vài phút cũng không thấy phòng cô sáng đèn, “Có phải hay không trở về liền ngủ quên bật đèn?”.
“Sẽ không, tiểu Điểu vào nhà nhất định sẽ bật đèn”.Anh nói xong liền cầ điện thoại ra bấm số gọi.
Điện thoại vừa thông, còn chưa lên tiếng đã nghe tiếng thét chói tai, ngay cả Bạch Ký Trấn đứng bên cạnh cũng nghe thấy, hai người liền ném dù trong tay hướng về phía lầu chạy đi.
Khi chạy vào ký túc xá, trái tim anh liền căng thẳng, ký túc xá được xây dựng rất lâu đời, hiện giờ mới bốn giờ sáng cộng thêm mưa lớn ngoài trời, bên trong khu đen như mực, đèn thì không bật được. Hai người luống cuống, lần mò trong bóng đêm tìm hướng lên lầu chạy, vừa chạy vừa kêu “Tiểu Điểu, tiểu Điểu,…”.
Đến lầu năm mới nghe được giọng nói trả lời của cô: “Cháu không sao”.
Anh liền ba bước thành một bước chạy lên, dùng điện thoại chiếu sáng nhìn thấy cô đang ngồi ở cửa liền hỏi: “Làm sao vậy?”
.
“Dường như mái nhà bị dột nước, không biết tại sao đèn điện không mở được, cháu bị vấp ngã ở ngay cửa”.
Anh ngồi xổm xuống, nhìn thấy đầu gối cô bị rách da, thở dài, vẻ mặt hung tợn, nhưng tay lại nhẹ nhàng lau chân cho cô: “Bị thương không nên tắm, đi nhà tắm lau một chút, làm khô tóc rồi ngủ tiếp”.
“Vậy còn cậu”, cô mở to mắt nhìn anh.
Khóe miệng anh nhuếch lên, mặt tiến gần mặt cô: “Lo lắng cho cậu”.
“Cháu không có…”, cô đỏ mặt không dám nhìn anh, anh thật là đáng ghét.
Anh liền cười lên, sờ mũi cô một cái, “Sớm đã nói với con, cậu bận rộn đến mấy ngày không ngũ cũng có, không cần lo lắng, chiếu cố chính bản thân con là được. Bên ngoài mưa to gió lớn, phỏng chừng tiệm cơm cũng đóng cửa, trước tiên con ngủ một giấc, trong tủ lạnh có đồ ăn, thức dậy con ăn một ít, không được bỏ ăn”.
Cô thấp giọng lầm bầm: “Con không phải là tiểu hài tử”.
Anh liền đứng dậy cười không để ý tới lời nói của cô liền đi vào phòng tắm trong phòng ngủ tắm. Cô lau qua loa một chút, mặc áo choàng tắm, lau khô tóc, còn anh đã thay đồ xong.