Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh
Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015
Lượt xem: 1341307
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1307 lượt.
ói tiếng nào nữa.
Bên kia trầm mặc hồi lâu, Thái Niểu thử hỏi, “Cậu út?”
“Nói.” Thanh âm trầm thấp, Thái Niểu có thể nghĩ đến hắn đang ngồi trên bàn làm việc khuôn mặt lạnh lẽo nói.
“Anh còn giận?”
“Không có.”
Thái Niểu oán thầm, giọng điệu này rõ rang là có mà. “Cái đó, anh có phải hay không đang
bận, em…”
“Nói vào điểm chính.” Thanh âm Trương Cảnh Trí trầm xuống một chút.
Thái Niệu cổ rụt lại, lập tức nói: “Em muốn nói thàng sau là sinh nhật của cha em, anh có thể hay không sắp xếp một ngày cùng em về nhà.”
Bên kia trầm mặc mấy giây, sau đó truyền đến tiếng nói rất kiên định, “Có.”
“Em không còn việc gì nữa, anh bận việc gì thì cứ xử lý đi nha.” Thái Niểu nói xong cũng không đợi hắn nói, lập tức cúp máy. Sờ sờ mặt mình, nóng rất nóng. Nhưng khóe miệng cũng không tự giác mà nở một nụ cười quyến rũ.
Mà cái người đang ngồi làm việc kia một ngày nay tính khí thất thường, sau khi Thái Niểu tắt máy khuôn mặt liền tươi hẳn lên, trưởng phòng Lý đợi hắn ký tên khó hiểu nhìn hắn, sau khi ký xong, liền quay người xem bí thư Bạch, nhưng vừa xoay qua thì thấy hắn nở nụ cười quái dị nhìn mình.
Trưởng phòng Lý chờ Trương Cảnh Trí ký xong văn kiện liền ra khỏi phòng, bắt đầu suy nghĩ rốt cuộc là ai điện má ma lực lại lớn như vậy. Nghe giọng điệu lại không giống người nhà, người làm thì cuộc đối thoại có chút kỳ quái. Rốt cuộc là người nào?
Bạch Kỳ Trấn nhìn đám người ra khỏi phóng, nhìn tài liệu cũng không ngẩng đầu hỏi, “Điện thoại của Tiểu Điểu?”
Trương Cảnh Trí không nói, cầm lịch lên, nói: “Tháng sau ngày 25,26 sắp xếp cho tôi nghĩ phép.”
“Có chuyện gì sao?” Bạch Kỳ Trấn ngẩng đầu lên nhìn hắn.
“Sinh nhật cha Tiểu Điểu.” Mặc dù thanh âm của Trương Cảnh Trí rất bình thương, nhưng Bạch Kỳ Trấn lại cảm thấy hắn có chút vui vẻ.
Cười một tiếng, khó trách nhanh như vậy liền vui, thì ra là muốn đi gặp cha Tiểu Điểu. “Có muốn tôi chuẩn bị quà tặng không?”
“Cha Tiểu Điểu thích uống trà.” Trương Cảnh Trí nhắc nhở.
Bạch Kỳ Trấn lấy ra cuốn sổ nhỏ ghi lại, :Tôi biết rồi, sẽ chuẩn bị xong.”
Phó thị trưởng Trương thật khó chịu nha! (Tác giả cám thán!)
Mấy ngày nay Trương Cảnh Trí rất bận, bắt đầu từ thứ tư đã liên tiếp hai ngày không có về nhà, Thái Niểu gọi cho hắn nhưng trả lời là một giọng nói dịu dàng: “Thuê bao quý khách gọi hiện không lien lạc được hoặc đã khóa máy…..”
Thái Niểu tắt máy, gọi cho Lưu Ly mới biết hai ngày nay Bạch Kỳ Trấn cũng không có tin tức.
“Thái Niểu, đừng gọi, hai người họ đi chung với nhau nhất định không có chuyện gì, kiên nhẫn chờ.” Lưu Ly tựa hồ cũng không lo lắng, nhưng Thái Niểu thì không an tâm, ăn không ngon ngủ không yên lại qua them hai ngày nữa mới nhận được điện thoại của Bạch Kỳ Trấn.
“Tiểu Điểu, lãnh đạo bây giờ còn đang làm việc, ngài bảo tôi gọi cho cô biết, tối nay lãnh đạo sẽ về nhà.” Bên kia Bạch Kỳ Trấn chưa nói xong, đã có người gọi, vội vã cúp máy, căn bản không cho Thái Niểu hỏi gì.
Tan việc, cô lập tức chở về nhà, anh còn chưa về , cô đem rau quả rửa sạch, nấu cơm, canh xong, sẽ chờ anh chở về. Bảy giờ tối ngoài cửa có tiếng xe, Thái Niểu lập tức chạy ra, chỉ thấy anh từ trong xe xuống, thấy cô đứng ở cửa, khẽ mỉm cười.
Thái Niểu cắn môi nhẹ nhàng gật đầu.
Trương Cảnh Trí dung lực, kéo Thái Niểu vào lòng, trong nháy mắt làng môi ấm áp liền in lên môi của cô, ngạc nhiên vì anh hôn mình nên theo bản năng cắn môi lại.
Bàn tay ở hông cô càng ôm chặt hơn, một tay khác để sau ót cô, Trương CẢnh Trí nhẹ nhàng hôn lên môi cô, liếm nhẹ vành môi cái lưỡi linh hoạt cạy mở mô cô, nhanh như chớp tiến vào trong.
Nụ hôn dịu dàng mang theo vài phần chiếm hữu, anh tấn công nhanh đến nổi làm Thái Niểu không kịp phản ứng, thân thể cô chóng đỡ không nổi liền ngã lên trên bàn.
Nụ hôn này không thể nào thỏa mãn dục vọng của Trương Cảnh Trí, tay hắn không tự chủ được dò vào bên trong áo của cô, xoa nhẹ trên da thịt cô, cảm giác kích thích lan tràn khắp cơ thề cô làm cô run rẩy. Ý thức của Thái niểu, tựa hồ cũng bị nụ hôn của anh làm cô không nghĩ được gì, nụ hôn của anh từ môi lại cuối xuống cổ, nhẹ nhàng liếm mút lưu lại trên lưu lại trên thân thể cô đầy dấu vết mập mờ.
Ánh sáng màu vàng của đèn, chiếu lên hai thẩn thể đang chìm đắm trong không khí mập mờ, ngay lúc Trương Cảnh Trí vén ao cô lên, một hồi chuông điện thoại reo lên, trong nháy mắt đem lý trí của hai người trở về.
Trương Cảnh Trí ôm Thái Niểu đã xụi lơ vào lòng, nhìn mặt đỏ như quả cà chin của cô, hít thật sâu ngăn chặn dục vọng, không biết anh đang suy nghĩ cái gì nhanh chóng ôm Thái Niểu vào phòng, nhưng tiếng chuông điện thoại một lần nữa reo lên làm anh không có biện pháp tiếp tục nữa.
Trương Cảnh Trí chỉnh lại áo cho cô, cằm điện thoại lên, những mắt vẫn nhìn chầm chầm vào Thái Niểu, Thái Niểu bị anh nhìn đến quẫn, vội vã chạy về phòng.
Cho đến khi Thái Niểu đóng cửa phòng lại, anh mới để ý đến điện thoại, người gọi là anh hai chủ Truong gia, nói nảy giờ mà không thấ