XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Mới Tức Giận

Người Mới Tức Giận

Tác giả: Tinh Oánh Tinh Oánh

Ngày cập nhật: 03:37 22/12/2015

Lượt xem: 1341303

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1303 lượt.

ảnh Trí nghe xong bật cười, an ủi cô mấy câu bảo cô đợi ở cửa học viện. Chỉ một lát sau tài xế của Trương Cảnh Trí tới đón cô, quay trở lại tòa thị chính gặp Trương Cảnh Trí.
“Không phải em quấy rầy tới công việc của anh chứ.” Mới vừa rồi Thái Niểu bị Hoạt Tích Niên làm cho vô cùng tức giận cũng không nghĩ tới việc Trương Cảnh Trí có thể đang bận hay không, vào lúc này có chút hối hận.
Trương Cảnh Trí cầm tay cô, “Hôm nay không bận, có thời gian đưa em ra ngoài.”
Tài xế lái đông lái tây cũng không biết đi qua bao nhiêu ngõ nhỏ, dừng lại trước một cư dân viện (đại khái là một ngôi nhà giống như phủ thời xưa), trước cửa treo một biển hiệu viết một chữ “Thực.” Trương Cảnh Trí không nói gì trực tiếp kéo cô vào trong, trong viện có trồng một cây táo ta, táo mới trồng, giơ tay lên ngắt mấy quả nhét vào tay cô, “Đầu mùa, nếm thử một chút.”
Thái Niểu nhét một quả vào trong miệng, giòn giòn chua chua. “Đây là đâu?”
“Đây là quán của một người bạn mở, trước kia đã tới mấy lần, thức ăn không tệ, đã sớm muốn đưa em tới nếm thử một chút rồi.” Trương Cảnh Trí đang nói, thì một cô gái khoảng hơn 20 tuổi bước từ trong ra, một thân sườn xám ngắn màu xanh ngọc, gương mặt hồng nhuận, tựa như ngọc nữ từ trong tranh bước ra.
“Phó thị trưởng Trương, đồ ăn đã chuẩn bị xong cho ngài, xin mời theo bên này.” Cô gái đó dẫn bọn họ vào nhà, căn phòng kiến trúc cổ, Đông Nam tất cả có hai phòng. Bọn họ đi vào một gian phòng phía Nam, vừa vào phòng, Thái Niểu lập tức có cảm giác như đang bước vào cõi tiên. Cả căn phòng bằng trúc vô cùng mát mẻ, tất cả bàn ghế trong phòng đều được làm bằng trúc, ngay cả các trang trí trên vách tường cũng làm bằng trúc. Trên tường còn treo bảng nhỏ bằng trúc viết tên đồ ăn, trúc bài tử, cô nhất nhất nhìn sang, cuối cùng cũng phát hiện được một cái bảng hiệu ghi chú: Bổn điếm đồ ăn đều không bán ra ngoài.
Kỳ lạ chính là , cô gái sườn xám xanh ngọc nhanh chóng bưng đồ ăn vào phòng, bát ăn cơm trắng ngọc, đi kèm là đũa trúc, rất là chọc người.
Thái Niểu nghịch nghịch cái bát ăn cơm, đường viền của bát màu phấn, óng ánh trong suốt. “Bát này thật là đẹp.”
“Thích không?”
Thái Niểu gật đầu một cái, cô gái lại đưa đồ ăn đi vào, cái đĩa cùng loại đựng một ít thức ăn, lại tinh xảo làm cho người ta không kiềm chế được mà đặt đũa xuống thử. Mấy miếng củ sen treo đường nước, càng làm cho bát đĩa trở nên đẹp mắt.
Trương Cảnh Trí cười bảo cô ăn trước, Thái Niểu cẩn thận gắp đồ ăn, đưa vào miệng, mắt mở to tròn trịa, biểu hiện trẻ con khiến Trương Cảnh Trí buồn cười.
Mấy món lúc sau, mỗi món đều rất ngon khiến Thái Niểu một phen mở mang tầm mắt , cho đến khi cái bụng phình căng ăn không nổi nữa, “Em chỉ hận tại sao mình lại không có hai cái dạ dày. Món củ sen đường, hương vị ngọt thanh giòn, còn có món canh ngô, sao có thể thơm như thế. Thật muốn ăn thêm một bát canh tổ yến nữa, em cảm giác như no tới tận cổ rồi.” Cô rất không có tiền đồ chỉ cổ họng mình khoa chân múa tay lại khoa tay múa chân, lại đánh một cái chắc nịch.
Trương Cảnh Trí cười ra tiếng, Thái Niểu không nhịn được cầm cái bát ăn cơm, “Bát này làm sao mà ông chủ có thể cam lòng để cho khách dùng, nếu là em em đã đem nó để vào tủ kính trưng bày rồi.”
“Thích như vậy sao?”
“Rất đẹp mà.” Thái Niểu cảm thán.
Trương Cảnh Trí cầm lấy bát nhỏ, nhìn cô một cái, nhướng mí mắt, sau đó trực tiếp đem bát ăn cơm nhét vào túi áo vest. Thái Niểu mắt chữ O miệng chữ A. Trời ạ, đường đường là phó thị trưởng Trương lại làm chuyện tiện tay bắt trộm dê thế này sao?
Trương Cảnh Trí thản nhiên hỏi cô, “Ăn xong chưa?”
“Ăn …. Xong rồi.”
“Vậy đi thôi.” Nói xong, liền kéo cô đi ra khỏi phòng.
Thái Niểu chột dạ, lúc tính tiền cô nhìn thấy cô gái sườn xám xanh ngọc vào phòng dọn dẹp, tim cũng nhảy tới cổ họng, sợ bị người ta phát hiện hai người bọn họ lấy trộm bát ăn cơm.
Cũng may lúc anh thanh toán xong, cô gái sườn xám xanh ngọc cũng không ra ngoài, ra khỏi quán ăn, Thái Niểu kéo anh chạy lên xe, “Anh điên rồi, tại sao có thể…” Nhìn tài xế trước mặt một chút, cô nói nhỏ một tiếng, “Làm sao anh có thể thuận tay cầm luôn bát ăn cơm, nhỡ bị phát hiện thì làm thế nào?” 






Trương Cảnh Trí móc cái bát con từ túi áo vest ra nhét vào tay cô, Thái Niểu chỉ sợ bị phát hiện, giấu bát con đi, giục tài xế lái xe. Xe đi ra khỏi ngõ nhỏ, cô còn lo sợ nhìn phía sau, chỉ sợ người ta đuổi theo. Trương Cảnh Trí cười cười, “Đem về đặt trong tủ kính.”
Vào đường phố chính, Thái Niểu mới móc bát nhỏ ra ngắm nghía, nhớ lại dáng vẻ thản nhiên lúc trộm cái bát của Trương Cảnh Trí, không nhịn được “Phốc” một tiếng bật cười. Chuyện này cũng thật là quá mức điên khùng, đường đường là phó thị trưởng Trương mà cũng đi ăn trộm.
Trương Cảnh Trí thấy cô cười, liền hết lo lắng, “Cuối cùng cũng cười.”
một tay Thái Niểu cầm bát con, một tay nắm tay anh, “Hay là, chúng ta trả lại cho người ta đi, người ta biết anh, mất đồ tuy không dám hỏi anh, nhưng khó tránh khỏi nói xấu sau lưng.” Biế