Tổng Giám Đốc Cặn Bã Xin Anh Đừng Yêu Tôi
Tác giả: Kỷ Viện Viện
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341629
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1629 lượt.
ược”.
Tôi đẩy anh ta ra rồi rời khỏi hộp đêm.
Do không đề phòng tôi bị đẩy ngã xuống đất, quay đầu lại nhìn thì ra người ban nãy, bân cạnh hắn còn có đồng bọn nữa.
Tôi bị đánh hai cú rất mạnh vào mặt, trong miệng có mùi tanh. Không biết chảy máu ở chỗ nào nữa.
“Có khuôn mặt thư sinh thì coi mình là thần tiên hả? Mần ăn loạn lên rồi mà còn giả vờ là trai tân à?”
Dù sao thì hắn nói cũng đúng do vậy tôi chẳng có phản kháng gì.
Hắn trút giận xong liền bỏ đi.
Tôi lấy khăm mùi xoa ra lau vết máu trên mặt, bỗng chuông điện thoại reo lên khiến tay tôi run đến nỗi đánh rơi cả điện thoại xuống đất.
Tôi nhìn số gọi tới, là mã vùng của nước Pháp.
Là Kiều Phi, lúc này tim tôi đập thình thịch. Tôi bắt máy, chỉ nói được mỗi tiếng “a lô”, rồi cảm thấy giọng mình như nghẹn lại.
“Gia Dương”
“Anh đang nghe đây”
“Em sang bên này đã ổn định rồi, em vừa mua được sim điện thoại của bạn học do vậy tới giờ mới gọi điện được cho anh.”
“Không sao. Thấ nào rồi? Mọi việc thuận lợi cả chứ?”
“Rất tốt. Rất thuận lợi.”
“...”
“Em biết em được sang đây học là do anh sắp xếp. Có điều trước khi di quá cập rập, chẳng kịp gọi điện từ biệt anh nữa.”
“Khong sao đâu. Chuyện nhỏ thôi mà.”
Do khoảng cách về không gian quá lớn nên tốc độ truyền âm thanh trong điện thoại luôn bị chậm, hai bên nói chuyện với nhau mà cứ ấp a ấp úng, như muốn nói nhưng lại dừng lại.
Em có biết không, anh đã tới nhà em chỉ để mong được gặp em một lần. Em có biết không, trên máy bay anh còn mơ là cùng em bay tới Đại Liên. Em có biết không, một người đàn ông với nỗi uất hận trào dâng trong lòng, mỗi ngày đầu chờ đợi điện thoại của em tới tận khuya.
Nước mắt tôi trào ra, tôi khong muốn nói gì nữa, nếu không tôi sẽ khóc to lên mất.
Đầu dây bên kia cũng im lặng, hồi lâu sau, cô mới nói với tôi hai tiếng, cảm ơn.
Kiều Phi nói với tôi, cảm ơn.
Tôi cố kìm giọng hỏi: “Thế còn chuyện gì nữa không? Anh còn phải làm việc nữa”.
“...”
“Vậy thì thôi, tạm biệt anh”.
“Tạm biệt”
Tôi nhìn màn hình điện thoại mờ đi, tắt điện thoại rồi lên xe.
Một chiếc xe lao đi như điên dại trong đêm, giồng như một mũi tên đã bật khỏi cung.
Trước mặt tôi là con đường hỗn loạn, con đường đời bế tắc và tuyệt vọng.
Rồi xe của tôi đâm vào một cây cổ thụ bên lề đường...
Lúc tôi tỉnh dậy, xung quanh toàn một màu trắng tinh . Sau đó tôi nhìn thất gia Minh. Tôi cảm thấy dường như chỉ có mí mắt mình động đậy.
“Tỉnh rồi à, tự dậy mà ăn cơm đi”. Anh nói, “Nhà ăn trong bệnh viện bọn anh toàn món ngon thôi”.
Hóa ra tôi bị thương cũng chẳng nặng lắm, tôi ngồi dậy tự rót nước uống.
Gia Minh nhìn tôi chăm chú: “Chú bị sao vậy? Tự sát à?”
“Anh đùa gì vậy. Chỉ là tai nạn vớ vẩn thôi mà, là do em uống hơi nhiều một chút thôi”. Tôi nói tiếp, “Anh đã xin phép cơ quan cho em nghỉ chưa vậy?”.
“Hôm nay là thứ bảy”.
“Anh chưa nói với bố mẹ đấy chứ?”
“Chưa, anh cũng vừa tới thôi”
Tôi cởi quần áo bệnh nhân, rồi mặc quần áo của mình vào.
Lúc sắp đi, Gia Minh nói tiếp: “À, Minh Phương tới khám thai, anh vừa nhìn thấy cô ấy, sao em không ra chào một tiếng?”
“Anh đùa đấy à? Anh trông bộ dạng thảm hại của em lúc này đi. Trên đầu em còn có một miếng gạc và băng nữa này”.
Xe của tôi đã được kéo đi sửa chữa, tôi tìm thấy xe của Gia Minh trong bãi giữ xe. Lúc lái ra tới cổng phòng khám tôi gặp Minh phương vừa mới làm xét nghiệm xong. Đi cùng là Chu Nam- chồng của cô.
Lúc này bụng Minh Phương đã to lắm rồi. Đi lại cũng bắt đầu khó khăn, Chu Nam phải dìu cô lên xe. Tôi đi đằng sau họ. Thế nhưng xe của họ có gì đó không ổn, nhìn kỹ thì ra lốp đằng sau phía bên trái đã hết hơi.
Họ cũng đã phát hiện ra liền dừng xe lại. Tôi cũng xuống xe.
Nhìn thấy tôi, hai vợ chồng đều rất vui.
Tôi chỉ vào bụng của Minh phương trêu: “Sao mà to nhanh thế?”
“Sao lại không nhanh chứ? Khoảng hai tháng nữa là sanh rồi.” Chu Nam đáp lại.
Minh Phương nhìn đầu tôi hỏi: “Cậu bị sao vậy?”
“Bị ngã thôi mà”. Tôi đáp, “ Anh rể à, hay anh ở đây thay lốp, em sẽ đưa chị Minh Phương về nhà”.
“Không phiền cậu chứ?”
“Em cũng chẳng có chuyện gì cả”.
Trên đường về nhà Minh Phương, cô đưa tôi xem hình siêu âm đứa trẻ. Cô chỉ trên bức hình mờ mờ màu xám, đây là tim, đây là phổi, đây là lưng.
“Nhỏ như vậy mà đã có đầy đủ các bộ phận rồi ư?”
Tôi bật cười.
“Chị khiến ai cũng phải ngưỡng mộ đấy”.
“Ngưỡng mộ ư? Thế sao cậu không lập gia đình rồi sinh một đứa con đi”.
Tôi im lặng, tiếp tục lái xe.
Trong gương chiếu hậu, tôi thấy Minh Phương đang nhìn mình. Cô dịu dàng nói: “Có gia đình, rồi có con, cậu sẽ ổn định, sẽ rất vui đấy”.
Kiều Phi
Tôi bỏ máy xuống, ngồi bần thần suy nghĩ.
Gia Dương đang ở cách tôi nửa vòng trái đất, tôi nghĩ mãi nhưng vẫn không nhớ ra dáng hình của anh ấy.
Tôi ở kí túc xá của lưu học sinh trong làng sinh viên, mỗi người một phòng. Trong phòng có nhà vệ sinh và bếp cá nhân. Mỗi tầng có một phòng tắm chung.
Tôi mở tài