Tác giả: Kỷ Viện Viện
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341662
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.
i vẻ thế này, tôi không nên dội gáo nước lạnh vào cô.
“Bao giờ anh xong việc? Đến đây đón em nhé”.
“Anh ư?” tôi đưa mắt nhìn quanh, “Hôm nay phải chuẩn bị rất nhiều việc, nên anh ngủ lại ở phòng trực ban”.
“Thế thôi vậy. Nhớ gọi cho em nhé”.
Buổi tối tôi trở về căn hộ cạnh tòa nhà Trung Lữ, sau khi Phi đi, tôi không hay tới đây nữa.
Tắm rửa, uống nước, lên mạng, vừa hay Tôi không tin không đăng kí được cũng đang ở trên mạng.
Tôi hỏi: “tiểu thuyết của bạn thế nào rồi?”
“Cũng gần xong rồi, đang viết đoạn kết. Thế anh không bận à?”
“Làm xong việc rồi, thì về nhà nghỉ ngơi thôi”.
“Bên cạnh không có phụ nữ sao?”
“Ha ha, không có”
“Lạ thật đấy, tôi vẫn cho rằng anh yêu rồi”.
“Sao bạn lại cho rằng như vậy?”
“Đã lâu tôi không thấy anh trên mạng. Đúng không nào? Yêu rồi phải không? Cuối cùng lại quyết định tái xuất giang hồ hả?”
“Nói gì cũng được”.
“Anh trả lời như vậy là sao?”
“Đúng là có một người. Có điều...”
“Có điều, cô ấy không phải là người trước kia?”
Quả nhiên là nhà văn, tuy không trực tiếp gặp nhau mà vẫn nhìn thấu tâm can người khác. Tôi không trả lời.
“Anh có biết không...” Cô ấy gõ từng chữ một, “Con người không thể tắm hai lần trên cùng một dòng sông. Thế người trước kia như thế nào? Anh có biết hiện giờ cô ấy thế nào không? Cố ấy thay đổi ra sao?”.
Ngay lập tức tôi nhấn phím thoát.
Sau đó nằm trên giường hút thuốc.
Kiều Phi
Việc học tập vất vả, bận rộn, tôi cảm thấy thời gian trôi thật nhanh.
Sự trưởng thành thầm lặng diễn ra, người và động vật cũng vậy.
Chú chó con lớn lên trông thấy, đám lông phía trên đầu đã che kít mắt, tôi tết thành một bím nhỏ cho nó, trông thật ngộ nghĩnh.
Vì học tập với cường độ cao nên thành tích của tôi và các bạn học đều có những tiến bô nhất định, hiện giờ nghe lại kết quả dịch mỗi lần luyện tập, cũng không đến mức không dám nhìn như lúc trước. Cô Vương nói: “Cảm ơn trời đất, cuối cùng tôi cũng không phải nghe những câu nói buột miệng của bạn nữa”.
Tôi đáp lại: “Cô Vương à, cái từ nội cá xá kia không phải là em cố ý nói đâu, mà là do nhất thời lo lắng nên mới nói, đó là tiếng địa phương vùng Đông Bắc quê em”.
Tôi thu dọn một chút rồi cùng ZuZu về nhà anh ăn Tết. Tôi đã gặp bạn trai người đảo Corse của Audeux, còn được gặp bố mẹ của ZuZu nữa.
Nhà Ferrandi theo đạo Thiên Chúa, trước khi ăn bữa cơm tất niên, tôi cũng cầu nguyện cùng họ.
Những điều tôi nguyện cầu, thực ra là tâm nguyện của tôi. Tôi hy vọng những người mình yêu quý được bình an, bố mẹ, cô hàng xóm, gia đình nhà Ferrandi, Tiểu Đơn và Ba Ba- bạn thân của tôi, chú chó con của tôi, tôi hy vọng nó lớn nhanh hơn, khỏe mạnh hơn, và cả Trình Gia Dương, tôi mong anh luôn vui vẻ.
Trình Gia Dương
Người nước ngoài bắt đầu kỳ nghỉ lễ, thời gian này tôi trở nên nhàn rỗi.
Vào ngày Noel, tôi và Tiểu Hoa tới thăm con của Minh Phương.
Tôi bế con bé, chăm chú ngắm nhìn nó, khuôn mặt nhỏ xinh, làn da mịn màng mềm mại như nước, mái tóc với những lọn xoăn xoăn. Cơ thể trẻ con rất mềm, tôi đang đưa nó trên tay, con bé liền toét miệng cười với hàng lợi trống trơn.
Minh Phương manh hoa quả ra, nhìn thấy thế liền nói: “Con bé cười với cậu, Gia Dương à năm nay chắc chắn cậu sẽ rất may mắn đấy”.
Chu Nam liền tham gia: “Gia Dương thì còn cần vận may gì nữa chứ?”.
Minh Phương nhìn tôi, lại nhìn Tiểu Hoa: “Không phải trong sự nghiệp mà là trong cuộc sống cơ”.
Bỗng dưng con bé khóc, không hiểu có phải do nằm không thoải mái không, tôi liền bế bé lên vỗ vỗ vào lưng.
“Mọi người nhìn thấy chưa, tư thế này rất chuẩn, thôi đừng làm cậu nữa hãy làm vú em cho con của anh chị đi”.
Chu Nam đệm thêm: “Làm thế thì được bao nhiêu tiền công chứ?”.
Tôi không thể nhịn thêm được nữa liền bật cười.
Tiểu Hoa nói: “Gần đây hai anh chị có xem chương trình của em không?”
“Đúng rồi, quên mất không chúc mừng em. Phong cách hiện tại khiến em đẹp và thoải mái hơn so với trước kia đấy”. Chu Nam nhận xét.
“Cảm ơn anh. Trong kế hoạch năm sau của đài chuyên mục của em được nâng cấp đấy. Ôi, không biết còn phải bận tới mức nào nữa”.
Tôi và con bé nhìn nhau, đôi mắt nó màu nâu nhìn trong sáng, không hiểu lón lên có thể giữ được màu mắt đẹp như vậy không, rất giống một người.
Tôi cùng Tiểu Hoa song ca bài Hiểu rõ lòng tôi, không biết là có phải nể mặt không mà mọi người đều vỗ tay khen hay.
Tôi ra ngoài hít thở không khí, ngoài hành lang tình cờ lại gặp lại một người, là Lưu công tử. Tôi không muốn nói chuyện nhưng lại bị con người nồng nặc mùi rượu này ngăn lại.
“Như thế là sao trình Gia Dương? Từ nhỏ chúng ta đã chơi cùng nhau, sao lại không hỏi nhau một câu chứ?”
Tôi nhìn lưu công tử. Từ trước tới giờ tôi luôn luôn không thèm quan tâm tới anh ta.
“Tao có chuyện muốn hỏi mày đây, mày ghê thật đấy, mày sắp xếp cho cô ấy sang Pháp rồi hả?”
Anh ta không nhắc tới thì thôi, nhắc tới lại khiến đầu tôi bốc hỏa. Tôi không kiềm chế được liền đấm vào mặt anh ta. A