XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2869 lượt.

, nhưng lại không dám dùng sức.
Bá bá tiếng còi xe từ xa truyền đến, Hoan Nhan rối bời, khẽ cắn môi, giọng điệu tức giận: “Thân Tống Hạo, lên xe rồi nói.”
“Hả?” Lông mày khẽ nhướng, khóe môi nâng lên thành đường cong mê người, anh vẫn không buông tha những ngón tay cô, mơ hồ không rõ mở miệng hỏi: “Lên xe làm gì?”
Hoan Nhan càng gấp, chiếc xe từ xa đang tiến lại gần, gương mặt cô đỏ giống như phát sốt không thể kiềm chế, tức giận dậm chân một cái, “Anh muốn làm tôi tức chết có phải không?”
“Được, được, lên xe…” Anh cười xấu xa, bước gần về phía cô, Hoan Nhan lập tức chui vào trong xe, anh nắm tay cô cũng khẽ cúi người vào theo, tay chân lưu loát nhanh chóng đóng cửa xe… “Anh… ngồi xa một chút!” Hoan Nhan cắn răng nghiến lợi, thật không biết làm sao lại chọc phải ôn thần.
“Lão bà, không ngồi xa được…! Anh sán lại gần, cách lớp áo mỏng, da thịt hoàn toàn nóng bỏng, giống như máu sôi trào đang muốn bứt ra khỏi da thịt, hòa chung một chỗ… “Tại sao lại không được!” Hoan Nhan trừng mắt nhìn anh, đàn ông đều háo sắc như vậy sao?
“À…” Anh cười xấu xa, ngửa người dựa vào ghế, liếc gương mặt đỏ hồng của cô: “Tôi chưa lớn như vậy, ngu ngốc!”
“Á…” Sau khi hiểu rõ, cô vội im lặng, anh đã cười thật to, cười nghiêng ngả, cười không dừng được!
Hoan Nhan tức giận, nhưng ngay cả mắng cũng không mắng được, cô thề cô sẽ đi tìm Văn Tĩnh luyện chút miệng lưỡi, quay lại mắng anh một trận!
“Thân Tống Hạo, anh không muốn lái xe à!” Hoan Nhan thật sự muốn cắn anh một cái, anh tại sao trở về lại gấp như vậy? Cô gái nóng bỏng ở Italy chưa thỏa mãn anh sao?
“Không cần!” Anh sát lại gần cô, đôi tay ở sau lưng cô bắt đầu làm chuyện xấu: “Em xem tôi cố ý lái xe tới đây…. Em không phải biết tôi muốn làm gì sao?”
“Tôi không thèm biết anh muốn làm gì!” Hoan Nhan bắt đầu giãy giụa, muốn dùng cùi chỏ đẩy anh ra, anh đúng là ngựa quen đường cũ.
“Em xem phong cảnh thật tốt… rất thích hợp, ừm, dã chiến.” Anh dán sát vào vành tai cô, mở miệng.
“Anh đi chết đi!” Hoan Nhan gần như sắp khóc, giống như con mèo hoang cấu lên mu bàn tay anh!
“Ai….” Thân Tống Hạo bị đau hít một hơi, nhưng cũng không buông tay, thân thể ngược lại còn dán chặt hơn, giọng điệu mập mờ: “Lão bà, đã cấm dục gần hai tháng… Em phải biết, như thế sẽ xảy ra án mạng.”
“Á!” Cô nhẹ nhàng kêu lên một tiếng, đập mạnh lên mu bàn tay cô: “Tôi chưa từng nghe nói người nào bị chết vì chuyện này!”
“Em đúng là nông cạn!” Anh lớn tiếng nói: “Nam nhân trẻ tuổi nhiệt huyết tràn đầy, nếu lâu dài không được phát tiết, chức năng sẽ có vấn đề! Chính là sống không bằng chết!”
Anh tiếp tục giở trò, giữ chặt hai móng vuốt sắc bén của cô: “Lão bà, em sẽ không ác độc trơ mắt nhìn tôi trở thành tàn phế chứ?”
“Chà, anh không phải nói vóc dáng của các cô gái Itali rất nóng bỏng sao?” Cô cười yếu ớt, khóe môi khẽ cong, chẳng lẽ anh thật sự hai tháng rồi không gần nữ sắc sao?
“Không biết hiện tại xảy ra chuyện gì, khẩu vị nhạt rồi, chỉ thấy những thứ thịt kia bắn ra, tôi đã cảm thấy buồn nôn…” Anh cúi đầu, cằm tựa vào vai cô, ra vẻ tiếc nuối mở miệng.
Hoan Nhan bật cười, rồi lại bối rối ngừng lại, mặt lập tức đỏ bừng, anh nói khẩu vị thay đổi, có phải anh bây giờ có chút thích cô?
“Anh nói tôi gương mặt xấu xí, dáng người không tốt, việc gì phải quấn lấy tôi?” Hoan Nhan cúi đầu, lại không biết, ở góc độ anh nhìn sang, trước ngực cô là cảnh xuân tươi đẹp… “Tôi nói khi nào?” Giọng nói anh mập mờ trầm thấp, ở bên tai cô nỉ non đầu độc, đồng thời, bàn tay cũng dọc theo bờ vai cô thăm dò trước ngực Hoan Nhan, cách áo lót xoa nhẹ bầu ngực ấm áp mềm mại… “Thân Tống Hạo!” Hoan Nhan suýt chút nữa hét chói tai, bắt lấy tay anh đẩy ra, nhưng anh lại chỉ cười lớn, trực tiếp đè cô xuống dưới thân: “Lão bà, lần này nguy rồi, em quyến rũ tôi… Tên đã lắp vào cung, không bắn không được…”
“Tôi không có!” Hoan Nhan tức muốn hộc máu!
“Ừm, em vừa rồi cố ý!” Lời nói khẳng định, ngón tay cũng đã tìm đến quần jean của cô kéo khóa, hình như có chút chặt, thật lâu sau không mở được, anh có chút phiền nào, hơi dùng sức, “Lần sau không cho mặc quần jean! Không tiện chút nào!”
Quần lập tức được cởi, nhẹ nhàng đi xuống, cô nhỏ giọng kêu, giận giữ trừng mắt nhìn anh: “Thân Tống Hạo, anh làm đau tôi!”
Ngọn lửa trong mắt anh bùng cháy, trực tiếp cúi đầu hôn cô, khàn khàn thì thầm: “Dịu dàng một chút…”
Đôi môi ấm áp của anh che phủ lên đôi môi cô, khiến đầu óc cô gần như muốn nổ tung, nụ hôn nhẹ nhàng bỗng dần dần thay đổi giống như dòng điện phát ra bốn phía, cánh tay Hoan Nhan không biết từ lúc nào quấn lên cổ anh, mà bàn tay của anh cũng không biết từ khi nào cởi toàn bộ quần áo của cô, thô lỗ vuốt ve… Hô hấp dần dần thay đổi, không khí nóng lên.
Máy lạnh vẫn mở nhưng cả hai vẫn có mồ hôi, anh đột nhiên đứng dậy, động tác lưu loát cởi áo sơ mi trên người xuống, sau đó lúc cúi xuống, giữa hai người đã không còn trở ngại, cơ thể dán sát chặt chẽ.
“Có nhớ tôi không?” Anh cắn môi cô, tròng mắt sắc bén, nhìn chăm chú vào cô, gần như đem cô hút vào… Mồ hôi trên