Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342955
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2955 lượt.
ện rồi, không thể ở nhà ăn tối với hai người, hôm nào mẹ sẽ xuống bếp nấu một bữa thịnh soạn rồi cả nhà cùng nhau ăn được không?"
Thích Dung Dung xa xa đứng ở một bên, cười tủm tỉm nhìn Thân Tống Hạo nói, đôi tay giấu sau chiếc ví da, tóc cũng không che dấu được đôi bông tai bằng Phỉ Thúy, làm cho Thích Dung Dung không khỏi càng khẩn trương, nếu là bị con trai nhìn ra, thì bà rốt cuộc phải làm như thế nào?
Sợ cái gì, tới thì tới!
Thân Tống Hạo nhìn bà hồi lâu, ánh mắt rốt cuộc tập trung vào trên mặt của bà.
Thích Dung Dung hối hận thiếu chút nữa xanh mét cả mặt, bà không nên trang điểm quá lâu, làm trễ nãi thời gian!
"Lúc nào thì mua những thứ đồ trang sức xinh đẹp như vậy?" Thân Tống Hạo nhẹ nhàng mở miệng, đáy mắt âm trầm càng phát ra nồng đậm .
Anh mặc dù chưa từng thấy qua những thứ đồ trang sức thật kia, nhưng là ở trong ảnh của gia gia cũng đã nhìn thấy mấy mấy lần, đối với bộ trang sức Phỉ Thúy này, trí nhớ của anh vẫn còn rất rõ ràng.
"Không có, không bao lâu. . . . . ." Thích Dung Dung ngượng ngùng lùi về phía sau, muốn đưa tay mất tự nhiên che lỗ tai lại, lúc lộ ra tới một nửa, rồi lại cuống quít giấu tay lại, trên ngón tay của bà còn có ba chiếc nhẫn ngọc lục bảo Phỉ Thúy!
"Đồ của gia gia, tại sao lại ở trên người bà!" Đôi tay Thân Tống Hạo nắm chặt, nếu người phụ nữ trước mặt này, không phải mẹ của anh! Anh không dám bảo đảm, anh có thể một quyền đem bà ta đánh cho nhừ tử hay không!
"Phải . . . . . Phải . . . . ." Thích Dung Dung sợ sắc mặt trắng bệch, tất nhiên bà biết, đứa con trai này chẳng những không cùng bà thân cận, ngược lại còn đối với bà chán ghét cực kỳ, nếu anh thật sự tức giận, cái gì cùng có thể làm được!
"Là Hứa Hoan Nhan đưa cho ta đấy!" Thích Dung Dung bật thốt lên, tiếp đó lại cố làm ra vẻ khí thế lặp lại một lần nữa: "Hoan Nhan đưa cho một người mẹ chồng như ta mấy cái đồ trang sức này, không có gì là không thể đi!"
"Nha. . . . . . Cô ấy lúc nào thì đưa cho bà? Tại sao ngay cả tôi cũng chưa từng nghe qua?" Thân Tống Hạo tựa hồ là tin, sắc mặt hơi chậm, ngữ điệu bình tĩnh hỏi.
"Hai tháng trước!" Thích Dung Dung sau khi thuận mồm nói ra, rồi lại lập tức liền tỉnh ngộ lại, bà âm thầm cảm thấy thật nóng lòng, làm sao bà lại đần như vậy nói thời gian bà lấy đồ trang sức ra ngoài ra? Ông trời phù hộ, hiện tại hy vọng duy nhất của bà, chính là A Hạo cũng không biết đồ trang sức được lấy ra từ lúc nào, chỉ cần có thời gian, cô mà có thể dùng tiền để bịt miệng những người đó lại!
"Thích Dung Dung!" Sắc mặt Thân Tống Hạo trong nháy mắt thay đổi khó coi vô cùng!
Trong lòng anh canh cánh nổi lo gì đó, căn bản cô không hề để trong mắt! Anh hiểu lầm cô , trách lầm cô…. “A Hạo, con cũng đừng trách mẹ con….” Thân Thiểu Khang thấy anh tức giận phát run, nói chuyện bắt đầu không kiêng dè gì, cuống quít muốn tiến lên khuyên can, nhưng không ngờ Thân Tống Hạo lùi về sau một bước né bàn tay Thân Thiểu Khang.
“Ba cũng đã sớm biết chuyện, phải không?” Anh trầm giọng hỏi, âm thanh lạnh lùng, khiến Thân Thiểu Khang và Thích Dung Dung cũng hoảng sợ sắc mặt trắng bệch… “ Trả lời đi!” Thân Tống Hạo hai tay nắm chặt lại, hai mắt sắc bén chỉ chăm chú nhìn chằm chằm vào mặt Thân Thiểu Khang.
“Phải, nhưng mà A Hạo, mẹ con cũng không bức ép gì Hứa Hoan Nhan, mẹ con chỉ nói một chút khổ tâm riêng, là Hứa Hoan Nhan đứa bé kia đáy lòng quá thiện lương, đừng trách mẹ con, cũng đừng nói Hứa Hoan Nhan không làm tròn di chúc của ông nội con…”
“Không cần nói nữa!” Thân Tống Hạo chán ghét cắt ngang lời ba hắn đang nói không ngừng, nhìn hai người đang trước mặt mình. . A, đây chính là cha mẹ mình, một từ khi được gả vào nhà liên không ngừng gây xì căng đan, có không biết bao nhiêu tình nhân, một bất tài vô lực, bản lảnh quản vợ mình cũng không có.
Từ khi mình ra đời tới giờ, hai người bọn họ cũng chưa ai từng ôm lấy một ngày, chưa từng dạy đạo lý một câu? Nếu không có ông và bà nội, Thân Tống Hạo anh bây giờ căn bản sợ là cùng một dạng như ThânThiểu Khang làm kẻ vô tích sự, phế vật!
Anh thân là một người đàn ông cao to, từ nhỏ sống trong gấm vóc lụa là, nếu bàn về khí phách và tấm lòng, cũng không sánh bằng cô một người con gái bình thường.
Thân Tống Hạo lắc đầu thở dài, ngừng xe lại, không biết mình đang đứng ở đâu, không muốn nghĩ đến tình cảnh ly hôn ngày đó, lúc cô rơi nước mắt, anh hiểu lầm, tổn thương cô, nhẫn tâm làm nhục… nhất định hoàn toàn đả thương tâm hồn cô.
“Đi thăm dò một chút nhà họ Quý sau khi ra nước ngoài, Hứa Hoan Nhan ở đâu, nau sớm báo cho tôi địa chỉ cô ấy.” Tắt điện thoại, anh mệt mỏi nổ máy xe, Tô Lai không có gọi điện thoại, chỉ gởi mấy tin nhắn, không cần nhìn cũng biết, nào là đang ở đâu, khi nào thì về….Cô ta đeo dính lấy anh, chỉ làm cho anh cảm thấy thêm phiền toái, mệt mỏi.
“A Hạo, anh trở về rồi….” Vừa vào tới cửa, Tô Lai khóe mắt sưng đỏ vì mới khóc chạy ra, Thân Tống Hạo khẽ đẩy cô ta ra, cau mày nói: “ Uhm, có chuyện gì sao?”
“Còn không phài là do V