Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342969
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2969 lượt.
lại không sáng đèn, chỉ thấy ánh nến, hoa tươi, rượu vang đỏ, Tô Lai chỉ mặc váy ngủ màu trắng, eo thắt dây đai, tóc dài buông xỏa, ngồi trước bàn ăn cười tủm tỉm nhìn anh.
“Trương mụ đâu? Sao không có người hầu nào hết vậy, đèn cũng không mở?” Thân Tống Hạo hơi nghi ngờ liếc nhìn cô một cái, sau đó xoay người đi tính mở đèn lại.
“A Hạo, không cần mở đèn, anh lại đây đi.” Tô Lai hơi mất mát, nhưng vẫn ngọt ngào mĩm cười nói với anh.
Cô không thể nào trang điểm cho mình hình dạng ngây thơ hồn nhiên như là Tô Lai của năm năm về trước.
Thân Tống Hạo nhìn cô vui vẻ tràn đầy, không nỡ từ chối, không thể làm gì khác hơn là đi tới trước bàn ăn ngồi xuống: “Tô Lai, có chuyện gì không?”
Tô Lai cầm chai rượu lên, rót vào ly hai người, đưa một ly cho anh, sắc mặt cô thản nhiên, tóc dài buông xỏa một bên vai, lại vừa chớm tới trước ngực , quyến rũ mê người: “A Hạo, ngày này năm năm về trước, chúng ta lần đầu tiên gặp nhau, anh quên rồi sao?”
Thân Tống Hạo đôi mắt nhảy dựng, nhìn lại cô, phát hiện ánh mắt cô mông lung, tựa như mơ màng nhớ lại chuyện xưa: “A Hạo, năm năm rồi, chúng ta tan tan hợp hợp, bây giờ còn được ở chung một chổ, quả thật gian nan.”
“A Hạo, năm năm rồi, chúng ta ly ly hợp hợp, bây giờ được ở chung một chỗ quả thật rất khó khăn.”
Cô nở nụ cười khổ sở, nâng cằm, đưa mắt nhìn người đàn ông trước mặt, mái tóc ngắn tinh thần thoải mái, tây trang sạch sẽ, ôm trọn thân hình hoàn mĩ anh tuấn, đáy lòng Tô Lai lạnh dần, cô lúc mới đầu, đầu óc bị rút gân sao?
Tại sao lại buông tha anh, lựa chọn Dennis Lâm? Trời mới biết, cô muốn nói cho anh biết lí do cô dùng Dennis Lâm kích thích anh, muốn anh cho cô cam kết, nhưng sự thật là, ban đầu cô thấp thỏm lo âu, coi trọng điều kiện tốt đẹp của Dennis Lâm.
Nhưng nhìn lại, cô thật sự đã đi một nước cờ tệ hại, nếu cô không đi, Hoan Nhan sẽ không xuất hiện,n ếu không có Hứa Hoan Nhan, anh sẽ một lòng, hoàn chỉnh chỉ thuộc về mình cô.
“Vật đổi sao dời, Tô Lai, chúng ta đã không còn như lúc đầu nữa rồi.” Anh cầm li rượu lên, uống cạn, thở dài nhưng lại hàm chứa sự kiên quyết lạnh lùng.
“Buông tay?” Tô Lai cười thấp, nụ cười vang lên trong căn phòng khiến người khác rợn tóc gáy: “Ngay từ đầu, em đã muốn buông tay, là ai nói sẽ lấy em, cầu xin em trở lại? Thân Tống Hạo! Anh ban đầu đã lựa chọn như vậy, thì anh phải trả giá! Em có thể không lấy anh, nhưng em muốn sinh cho anh đứa bé, một đứa bé của em và Thân Tống Hạo anh.”
Giọng nói của cô lanh lảnh giống như là những tạp âm sắc bén đâm thẳng vào màng nhĩ anh.
Vung tay, anh vô lực đứng lên, không thèm nhìn cô, chuẩn bị lên lầu: “Anh uống say rồi, mai hãy nói, Tô Lai, tốt nhất em nên suy nghĩ một chút, tách ra, đối với em và anh, đều tốt….”
“Em không muốn!” Tô Lai lảo đảo xoay người, đuổi theo anh, khi tới sát anh cô ôm lấy hông anh, vì không mặc áo ngực nên bộ ngực mềm mại dán sát vào lưng anh đầy mê hoăc, giống như một ngọn lửa đang ngủ say được đốt bùng lên, anh chỉ cảm thấy một luồng nhiệt từ dưới bụng lan tỏa… Cổ họng cũng khô nóng, mà người phụ nữ đằng sau như dòng suối mát lạnh để anh chỉ muốn ôm vào trong ngực… “A Hạo, van cầu anh, em đã qua ba mươi tuổi, em cũng không thể đứng dậy nổi, em chỉ muốn đứa bé, cùng em vượt qua nửa đời sau,van cầu anh… A Hạo, coi như anh thấy em đáng thương cho em được không? Dù sao chúng ta cũng từng yêu nahu, dù sao em cũng từng là người phụ nữ anh thích nhất, A Hạo…”
Một tiếng A Hạo, mang theo vẻ đẹp rung động lòng người, cảm giác lạnh thấu xương, kéo lại ý thức của anh…. “A Hạo, không cần nhịn, đã bao lâu, em biết anh chưa hề chạm qua người phu nữ nào, anh là một người đàn ông trẻ tuổi, cần gì phải vì cô ta mà thanh tâm quả dục? A Hạo, cô ta hoàn toàn biến mất rồi, hơn nữa cho dù chết, cô ta cũng không gặp lại anh, A Hạo, chẳng lẽ anh cứ chờ đợi như vậy cả đời sao?”
Tô Lai nhìn dáng vẻ ẩn nhẫn của anh, không khỏi gấp rút, dứt khoát quấn quanh người anh, sao đó kéo tay anh chạm vào nơi đẫy đà của mình, gương mặt nổi lên một tầng đỏ ửng, xuân sắc động lòng người, mà trong con ngươi trong suốt kia mang theo chút chờ đợi, càng động lòng người…. “Tô Lai… em bỏ thuốc?” Giọng nói của Thân Tống Hạo thô ráp, dùng toàn bộ sức lực mới rút tay ra khỏi ngực cô, cảm giác trống rỗng lúc này khiến anh suýt chút nữa không khống chế được, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế, lùi về sau hai bước… Tô Lai có chút sững sờ, cô đã bỏ thuốc liều nặng như vậy, thế mà anh vẫn có thể đẩy cô ra? Cô không mảnh vải đứng trước mặt anh, vậy mà anh không có hành động nào!
“Nếu anh không tuyệt tình như vậy, em sao phải dùng thủ đoạn hạ lưu?” Tô Lai cười lạnh, tiến lên một bước, cánh tay mềm mại bám vào cổ anh, đem thân thể nở nang dán sát vào, môi cô chạm vào vành tai anh, nhẹ nhàng nỉ non: “A Hạo… chẳng qua là phóng túng một lần, anh cứ nghĩ em là Hứa Hoan Nhan, không cần phải cảm thấy có lỗi với cô ta, cô ta không phải là không biết hay sao? A Hạo… Đừng nhịn, anh xem anh, mặt cũng thống khổ như vậy…”
Đô