XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343022

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3022 lượt.

của mình là ung thư phổi chuyển qua thời kỳ cuối, cho nên mới xuất hiện tình trạng sưng phù, cổ họng khàn khàn cùng ho ra máu.
Anh cô đơn im lặng soi gương cười nhạt mấy tiếng, Tằng Á Hi liệu mi còn liên lụy cô ấy đến bao giờ?
Rạng sáng ngày thứ hai, Hoan Nhan rời giường phát hiện không thấy Á Hi đâu cả, cô lật đật chạy xuống lầu hỏi Duy An,. cậu nói anh ấy đi đến khách sạn thăm cha mẹ rồi, Hoan Nhan lúc này mới thở một hơi dài nhẹ nhõm, rồi lại cười thầm, tự mình nghĩ quá nhiều còn tưởng đâu Á Hi mất tích nữa cơ đấy.
Từ trong khách sạn nơi cha mẹ anh ở tạm đi ra, đôi mắt Á Hi đã đỏ ngầu, anh thật có lỗi với cha mẹ già, đời này anh không thể báo đáp phụng dưỡng cha mẹ nữa rồi. lấy điện thoại ra anh gọi đi một cú điện thoại, từ Duy An anh hỏi xin số điện thoại của Thân Tống Hạo.
Hẹn ở một quán trà cực kỳ an tĩnh, trong phòng riêng Á Hi mới vừa ngồi xuống không bao lâu thì Thân Tống Hạo đến.
Hai người gọi một bình trà Bích Loa Xuân, gió thổi qua khóm trúc trước cửa sổ phát ra âm thanh rì rào càng tăng thêm vẻ trang nhã nơi đây.
“Anh chọn quán trà nơi đây rất hay, rất yên tĩnh.” Tằng Á Hi cười đối với nhận xét của Thân Tống hạo, ý bảo anh ngồi xuống sau đó châm trà cho anh.
Thân Tống Hạo khóe mắt đề phòng, anh khách khí nói cảm ơn nhưng không uống, đối mặt với Á Hi, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề: “Anh tìm tôi có chuyện gì?”
Tằng Á Hi liếc nhìn anh ta một cái nhưng vẫn ôn hòa cười cười, anh hiểu giờ phút này anh ta lạnh nhạt đề phòng, thế nhưng anh cũng không tức giận.
Á Hi để ly trà màu tím xuống bàn, nét mặt vẫn tự nhiên: “Có phải anh nghĩ là tôi tìm anh tới để bảo anh rời khỏi Nhan Nhan?”
Thân Tống Hạo nhướng đôi lông mi dài lên sắc mặt không thay đổi, trong đầu suy nghĩ mãi, trừ lần đó ra không biết lý do gì anh ta lại tìm anh tới?
Hoàn toàn tương phản, Tằng Á Hi cười một cái, sắc mặt ngày càng trắng bệch, anh cúi đầu xuống che miệng, bắt đầu ho khan.
Hoàn toàn tương phản, Tằng Á Hi cười một cái, sắc mặt ngày càng trắng bệch, anh cúi đầu xuống che miệng, bắt đầu ho khan.
Mới đầu anh cũng không để ý lắm, đợi đến sau khi Tằng Á Hi ho đến tê tâm liệt phế, ngoài cửa sổ có người ngó dáo dác vào trong này, Thân Tống Hạo mới khẩn trương đứng lên vòng qua bàn đi đến bên cạnh Á Hi, vịn vai anh ta hơi lo lắng hỏi thăm: “Tằng Á Hi anh làm sao vậy? Không sao chứ, để tôi mở cửa sổ lớn hơn cho thoáng khí.”
“Không cần, không phải nguyên nhân đó.” Anh dần dần ngừng ho khan, trong cổ họng phát ra âm thanh khàn khàn khó nghe.
Hạ tay xuống, trong lòng bàn tay một xấp khăn giấy thật dày đã ướt đẫm, tất cả đều là màu máu đỏ thẫm.
Thân Tống Hạo giật mình sững sờ, anh nhìn xuống xấp khăn giấy đã vương đầy máu trên đó cổ họng chợt thấy đau rát theo, một luồng khí lạnh bắt nguồn từ lòng bàn chân từ từ lan dần ra khắp chân tay, làm sao có thể, làm sao lại như vậy.
Tay anh cứng đờ không động đậy, cả gương mặt hiện lên vẻ kinh hãi.
Á Hi nhìn thấy biểu tình như vậy cũng không biểu hiện gì chỉ cười tươi một cái, vỗ vỗ vào lòng bàn tay anh ta: “Không có việc gì, bình thường cũng hay bị như vậy tôi quen rồi.”
“Đây là thế nào?” Hai tay Thân Tống Hạo không khỏi nắm chặt lại, anh đe dọa nhìn Á Hi oa oa mở miệng nói.
Đã từng nghĩ tới hận người đàn ông này, oán người đàn ông này, cũng để ý rất nhiều tới người đàn ông chen ngang giữa anh và Nhan Nhan, nhưng hiện tại anh phát hiện căn bản mình không hận nổi, nhìn anh ta như vậy trong lòng anh thậm chí rối rắm ẩn ẩn đau đớn.
“Là bệnh ung thư!” Á Hi ngẩng đầu nhìn anh, trong con ngươi đen bóng hiện lên vẻ mặt tối tăm của anh rồi tiếp lời: “Đã là thời kỳ cuối không thể chữa trị.”
Thân Tống Hạo cứng đờ ngồi xuống, anh sững sờ nhìn hoa văn trên mặt bàn trúc, bầu không khí xung quanh như cô đặc lại, hơi nóng hầm hập tỏa ra, nhìn khóm trúc bên ngoài cũng cách một khoảng xa mờ mịt không chân thật, hai tay anh xoắn chặt vào nhau, cắn răng thấp giọng mở miệng hỏi: “Bệnh bắt đầu từ khi nào?”
“Bệnh rất lâu rồi. nếu như không thuốc thang chữa trị thì cũng không sống được lâu như vậy, nhưng cũng chỉ là kéo dài hơi tàn mà thôi.”
Á Hi nhẹ nhàng nói, không biết có phải là vì mới vừa thổ huyết trên môi còn vương lại một ít máu nên nhìn như có cánh hoa tươi rớt lại trên đôi môi trắng bệch.
“Ra nước ngoài chữa trị đi, tôi biết ở đâu có bác sĩ giỏi nhất có thể chữa, anh không chết được.” Thân Tống Hạo chợt giơ tay lên đập xuống mặt bàn một cái, nước trà văng tung tóe ra ngoài, rơi trúng trên mu bàn tay anh ấm ấm.
Á Hi nhẹ nhàng lắc đầu một cái, nặn ra chút ý cười, ánh mắt sáng chói kiên quyết nhìn lại anh: “Anh không nên buông tay Nhan Nhan, tôi chết cô ấy vẫn còn phải sống nữa, cô ấy vẫn còn nhiều chuyện chưa làm, tôi chỉ muốn cô ấy được sống vui vẻ nhiều hơn.”
Giọng nói của anh đến lời cuối thì nghẹn ngào, hai cùi chỏ đặt trên mặt bàn, gương mặt từ từ hạ thấp xuống sau cùng chôn ở trong lòng bàn tay. Thân Tống Hạo nhìn người đàn ông đối diện, bả vai anh ta đầu tiên run run nhè nhẹ, sau cùng không chế không được run lên đè nén nức nở