Tác giả: Minh Châu Hoàn
Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015
Lượt xem: 1342835
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2835 lượt.
ư thế nào vẫn giống như một đứa trẻ, đụng vào một chút lại chảy máu mũi.
Bước ra ngoài ngồi trên ghế sa lon, trợ lý Trần rót cho cô tách trà rồi đi ra ngoài. Cô nhìn xung quanh phòng làm việc của anh, vật dụng trang trí trong phòng cũng không phô trương thanh thế xa hoa, ngược lại đơn giản, thoải mái mà phóng khoáng. Hoan Nhan ngồi mới khoảng mấy phút đã cảm thấy nhàm chán, liền đi đến phía sau bàn làm việc của anh. Mặt bàn làm bằng gỗ lim cực lớn, trừ một vài văn kiện, một gạt tàn thuốc, một ống đựng bút, còn có vài tờ giấy nháp ghi chi chít để bừa bãi trên bàn, cũng không còn gì khác. Hoan Nhan ngồi vào ghế của anh, tiện tay mở ngăn kéo. Ngăn bàn thế mà không có khóa lại, tùy ý nhìn vào trong cũng không có gì đặc biệt, thật buồn chán. Đang tính đóng ngăn kéo lại, cô chợt phát hiện trong góc có một cái hộp nhỏ tinh xảo.
Đưa tay đem cái hộp trang sức phía trên mặt bao một lớp nhung mềm mại mang ra ngoài. Vừa mở ra, có một chiếc nhẫn kim cương, Hoan Nhan lấy ra nhìn tỉ mỉ một chút. Kiểu dáng nhìn giống kiểu của mấy năm về trước, mà xem ra lại thấy quen thuộc.
Ngơ ngẩn rất lâu, Hoan Nhan mới giật mình nhớ tới. Đó là thời điểm lúc họ kết hôn, chính tay anh đã đeo nó vào tay cô. Ngây ngốc một lát, tay cô vuốt ve nhẹ nhàng trên nhẫn, mơ hồ như chạm vào một chổ không bằng phẵng. Hoan Nhan giơ chiếc nhẫn lên cao chổ có ánh sáng nhìn vào, là một hàng chữ tiếng Pháp được khắc lên: jet’aime! Anh yêu em!
Cô nhớ trước kia trên chiếc nhẫn này không có chữ, chẳng lẽ anh mới khắc vào sau này hay sao?
Cô nắm chặt chiếc nhẫn nho nhỏ kia, hột kim cương cứa vào lòng bàn tay cô nhoi nhói đau. Cô còn nhớ rõ ngày đó cô đi ký tên ly hôn, trả lại cho anh chiếc nhẫn này nhưng anh tiện tay quăng đi dáng vẻ không thèm để ý. Hoan Nhan cúi đầu nghĩ, cô tận mắt thấy anh vứt vào thùng rác, sao bây giờ chiếc nhẫn này lại ở đây?
Hoan Nhan nhớ đi nhớ lại, đáy lòng chợt dâng lên buồn bã nói không nên lời. Cô đưa tay tìm trong vạt áo, kéo ra ngoài một sợi dây nhỏ tinh tế. Sợi dây kia cũng không còn giữ được màu sắc như lúc ban đầu, phần dưới có treo một móc kéo đã bị mòn theo thời gian không còn sáng nữa. Cô đem nhẫn và móc kéo để chung trong lòng bàn tay. Một cái vẫn sáng rực rỡ, ánh sáng của ngọc quý. Một cái thì xám xịt, không có ánh sáng.
Cô lại chợt khóc nhớ tới nhiều năm trước, khi anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay cô đã từng nói những lời tâm tình ngọt ngào. Chuyện cũ như gió thổi, đuổi theo cũng không kịp. Cái móc kéo này không sáng lại như trước, giống như anh và cô cũng không thể trở lại như lúc ban đầu.
Cô bỏ chiếc nhẫn vào trong rồi đóng nắp lại, nhưng còn cái móc kéo.... Chần chừ một lát, sau đó tháo sợi dây từ trên cổ xuống. Ban đầu dự định cùng Á Hi chung sống cả đời, cô vẫn không vứt bỏ cái móc kéo nhìn không đáng giá đó, nhưng bây giờ cuộc sống nhìn vào có vẻ êm đẹp hạnh phúc, không mảy may gợn sóng thì cô lại muốn tự tay ném nó đi.
Móc kéo nho nhỏ kia bịch một tiếng rơi vào bồn cầu. Sợi dây đỏ ở trong nước chảy xoay tròn một hồi lâu, chỉ thoáng chốc liền biến mất.
Hoan Nhan ngồi trên mặt đất vòng tay ôm hai đầu gối hồi lâu, mới mệt mõi chống hai chân đứng lên đẩy cửa phòng vệ sinh đi ra ngoài. Nhìn thấy trợ lý Trần cùng một bác sĩ đang đứng ở trong phòng, cô áy náy nở nụ cười: “Thật ngại quá, để hai vị chờ lâu.”
“Trợ lý Trần, tôi đã không sao rồi, làm phiền anh đưa bác sĩ về giúp tôi.” Trợ lý Trần thấy vẻ mặt cô khó coi, cũng không dám nhiều lời, gật đầu đồng ý đưa bác sĩ đi ra. Trong phòng một lần nữa khôi phục lại yên tĩnh. Hoan Nhan cả người run rẩy. đã qua nửa giờ anh vẫn chưa trở lại. Cô chợt không muốn ngồi đây chờ đợi, liền kéo cửa phòng làm việc bước ra ngoài.
“Em theo anh đến đây chắc cực kỳ buồn tẻ.” Anh cúi đầu hôn cô một cái: "Sắp tới sinh nhật em, anh có món quà tặng em."
"Qùa gì vậy anh?" Trong thâm tâm cô có một hy vọng nho nhỏ, không biết có phải chiếc nhẫn đó không?
"Bí mật." Thân Tống Hạo cười ôm chặt eo cô, giọng nói có hơi buồn buồn: "Trước lúc chúng ta ly hôn, anh chưa từng chúc mừng sinh nhật em, cũng không có tặng quà. Lần này anh muốn bù đắp lại cho em thật nhiều."
"Em chỉ muốn được vĩnh viễn sống cùng anh." Hoan Nhan chợt ôm cổ anh, trước nay cô chưa từng lo sợ nghi hoặc bất an, cảm giác có ôm chặt anh như vậy hình như cũng vẫn không chắc chắn điều gì. Nếu có thể, nếu như trên thế giới có một loại thuốc uống vào, hai người bất luận thế nào cũng không chia xa thì tốt biết mấy.
"Anh mãi mãi sẽ ở cùng với em." Anh ôm lấy thân hình đang run rẩy của cô, không hiểu sự lo lắng của cô bắt nguồn từ đâu. Trong lòng khao khát muốn giải thích rõ chuyện những dấu hôn kia với cô, nhưng anh không muốn giữa lúc hai người đang tâm sự hạnh phúc, lại nhắc tới người phụ nữ khác.
Huống hồ, người phụ nữ kia không đáng để nhắc tới.
Lúc đó đang là giữa trưa, nắng ấm mùa đông xuyên qua cửa sổ chiếu vào, ánh lên khuôn mặt anh một quầng sáng dịu nhẹ. Hoan Nhan nhìn anh, người đàn ông này cô đã từng yêu, muốn