XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2748 lượt.

Dương nghỉ ngơi.
Hoan Nhan nằm trên bàn đọc sách, bất giác ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại, thấy Mễ Dương dang hoảng sợ nhìn dưới thân máu tươi chảy ra mãnh liệt, đỏ thẫm ướt cả ga giường Hoan Nhan, từng giọt từng giọt rơi trên đất… “Mễ Dương, em không sao chứ!” Hoan Nhan kinh hãi đứng bật dậy, bắt lấy tay em gái đỡ cô đi nhà vệ sinh… “Em đau quá… Em đau bụng…” Mễ Dương đau nước mắt chảy ròng ròng, gắt gao nắm chặt tay Hoan Nhan, bị Hoan Nhan kéo vào nhà vệ sinh.
Máu giống như vòi nước đang mở chảy không ngừng, chỉ một lát sau, sắc mặt Mễ Dương trắng bệch, Hoan Nhan tay chân luống cuống, chỉ có thể đứng một bên an ủi cô… “Nhịn một chút, không sao rồi Mễ Dương, cố gắng…”
Hoan Nhan nhìn khăn đầy về máu, chỉ có cảm giác bụng mình cũng khó chịu quặn đau, cô cố nén sợ hãi, nhìn vết máu trong đó có khối máu nho nhỏ bị tống ra, mới đỡ Mễ Dương dậy, dọn dẹp tât cả rồi trở lại giường… Mất máu quá nhiều, em gái đã mệt ngủ thiếp đi, Hoan Nhan ngồi trông ở bên cạnh, chỉ cảm thấy tim đập loạn, đột nhiên nhớ tới một đêm kia, cô cùng anh xảy ra quan hệ, Hoan Nhan cảm thấy sợ hãi!
Cầm ví tiền đi ra khỏi kí túc xa, đem cửa khóa lại, Hoan Nhan chạy thẳng tới siêu thị, kiềm chế ngại ngùng cầm lấy que thử, Hoan Nhan đỏ mặt thanh toán, sau đó trở về nhà trọ.
Không kịp chờ đợi, cô kiểm tra luôn, kết quả lúc đi ra, Hoan Nhan thở phào nhẹ nhõm… Thật may, chỉ một vạch, không có thai.
Ngồi trên ghế, nhìn em gái ngủ say, cô cảm thấy đau lòng… Mễ Dương ở kí túc Hoan Nhan nghỉ ngơi vài ngày, Hoan Nhan lặng lẽ dẫn em gái đến bệnh viện kiểm tra.
Kết quả khiến cả hai kinh ngạc, phôi thai trong cơ thể vẫn chưa sạch, Mễ Dương phải làm phẫu thuật.
Nghe thế Mễ Dương sợ hãi, nắm tay Hoan Nhan: “Chị, em không muốn làm phẫu thuật, cầu xin chị, em uống thuốc…”
“Mễ Dương… Em phải nghe bác sĩ, phải phẫu thuật, biết không?” Hoan Nhan cổ họng khó chịu, quay mặt sang chỗ khác cố kiềm chế nước mắt, giờ phút này, em gái lệ thuộc vào cô, dường như ngày thường hai người không hề có cãi vã ân oán.
Bởi vì thân thể cô quá yếu, bác sĩ sắp xếp thời gian phẫu thuật, lúc đưa em gái ra khỏi bệnh viện, Mễ Dương sắc mặt tái nhợt, Hoan Nhan gọi taxi đưa cô trở về, dọc đường đi, hai người không hề nói câu nào, ánh mặt trời từ ngoài cửa xe chiếu vào… Hoan Nhan duỗi ngón tay cách tấm thủy tinh chạm tới ánh sáng ấm áp, nếu có một ngày, cô có năng lực bắt đầu cuộc sống mới, cô nhất định phải tìm người đàn ông yêu thương mình, cùng nhau sống cả đời, sẽ không phải giống như Mễ Dương chịu thống khổ như thế.
Về đến nhà đã hoàng hôn, Hoan Nhan cùng Mễ Dương vừa vào cửa, Hoàng Thư Quyên cười lạnh bằng, phịch một tiếng, cửa khóa lại, bà âm trầm nhìn cô: “Hứa Hoan Nhan, không phải cô muốn thanh toán hết tiền cho tôi sao? Hiện tại đã có cơ hội…”
Hoan Nhan không hiểu ngẩng đầu lên, lại một lần nữa ngẩn người, trong phòng khách một người đàn ông trung niên mập mạp đang ngồi, ông ta cười bỉ ổi quan sát Hoan Nhan.
Bán Con Gái
“Bà muốn làm gì?” Hoan Nhan trong đầu có chút căng thẳng, bước chân theo bản năng lùi về sau, cho đến khi chạm vào cửa chính.
“Làm cái gì? Hứa gia các người thiếu nợ tôi, tôi thu một phần lễ hỏi cũng không phải là quá đáng!”
Hoàng Thư Quyên ôm hai cánh tay, không biết xấu hổ nói.
“Lần trước tôi đã đưa cho bà chi phiếu hai mươi vạn, bà còn chưa thỏa mãn sao?”
Hoan Nhan khí huyết dâng trào, hầm hầm nhìn người đàn bà không biết xấu hổ trước mắt.
“Hai mươi vạn đủ sao? Vị Trương tiên sinh đang ngồi ở kia nguyện đưa cho tôi năm mươi vạn thù lao, nếu cô được gả đi còn cho tôi thêm năm mươi vạn, Hứa Hoan Nhan, cô cảm thấy thịt béo đưa tới cửa tôi sẽ không cần sao?”
“Bà đừng có mơ, bà không có tư cách gì thao túng tôi, bà cũng không có tư cách gì đem tôi đi rao bán như thế!”
Hoan Nhan xoay người, kéo then cửa muốn mở cửa chính ra, Hoàng Thư Quyên nhanh tay tóm lấy tóc của Hoan Nhan, lôi cô vào, “Muốn chạy?” bà ta động tác nhanh nhẹn hoàn toàn không tương xứng với bộ dáng mập mạp, hai tay to béo bóp chặt bả vai Hoan Nhan, xương khớp dường như muốn bể nát!
“Hoàng Thư Quyên, bà làm như vậy không sợ bị thiên lôi đánh sao?” Hoan Nhan oán hận nghiến răng nghiến lợi,ánh mắt lóe lên nhìn về phía Mễ Dương.
Dường như cảm nhận được ánh mắt nhờ giúp đỡ của Hoan Nhan, Mễ Dương run lên một cái, nhưng cuối cùng quay mặt đi, mặt không biểu cảm trở về phòng của mình.
Hoan Nhan nhất thời ngơ ngẩn, cô móc tim móc phổi đối tốt với người khác, người ta lại giống như tảng đá, không chút để tâm.
“Bị thiên lôi đánh? Coi như có ngày đó, lão nương cũng phải đem tiền cầm tới tay đã!” Hoàng Thư Quyên hùng hùng hổ hổ kéo Hoan Nhan vào phòng khách, nhìn gương mặt xấu xí mập mạp của người đàn ông, nhanh chóng thay đổi sắc mặt nịnh nọt: “Trương tiên sinh, đây là Hoan Nhan nhà tôi, đang là sinh viên đại học, ngài nhìn xem con bé này, mặt, da, rồi dáng người…”
Hoàng Thư Quyên hưng phấn, nước bọt văng khắp nơi, nắm mặt Hoan Nhan kéo đến gần mình để người đàn ông kia quan sát.
Người đàn ông kia quả nhiên nhìn thấy gương mặt