Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2781 lượt.

n vẻ mặt hả hê của Thái Minh Tranh, quyết định ngồi xuống không đi.
Thân Tống Hạo nghe giọng nói lạnh lùng, dáng vẻ quyết không chịu thua của cô, trong lòng thật vui vẻ không thể nín cười được. Anh kêu thêm bình trà mới, lúc này mới nhìn nét mặt không chút biểu tình của Hoan Nhan nói: “Nhan Nhan, em hết sốt rồi sao?”
“Lúc em xuất viện không phải anh ở bên cạnh sao, anh là người biết rõ em còn sốt hay không mà.” Hoan Nhan trợn mắt nhìn anh một cái, sau đó tiếp tục nhìn ra cửa sổ.
Bầu không khí lúc này quả có hơi xấu hổ, trên khuôn mặt tươi cười của Thái Minh Tranh, nụ cười như ngưng đọng lại. Cô nhìn Thân Tống Hạo rồi lại nhìn sang Hứa Hoan Nhan, đột nhiên cảm thấy hình như mình trở thành người ngoài cuộc?
Thân Tống Hạo nhìn vẻ mặt không được tự nhiên của Hoan Nhan, bỗng nhiên vươn tay ra nhẹ nhàng đạt trên trán cô: “Ừ, quả nhiên là hết sốt thật rồi.”
Anh chậm rãi thu tay lại, nhìn nét mặt kinh ngạc của cô, cả nỗi đau cố nén lại không phát tiết ra ngoài của cô. Anh cảm thấy đau lòng, nhưng rồi vẫn mỉm cười nhìn cô: “Em đã khỏe, anh không cần lo lắng nữa. À, đúng rồi, Nhan Nhan…”
Bỗng nhiên anh làm ra huyền bí, đang nói cố tình dừng lại, tựa vào thành ghế tủm tỉm cười nhìn cô.
Hoan Nhan nhìn nụ cười tươi kia khiến trong lòng hơi sợ hãi, cô nhìn anh: “Có chuyện gì vậy anh?”
“Thân thể Minh Tranh có chút không thoải mái, đêm nay anh không về nhà.” Ánh mắt anh chăm chú nhìn nét mặt của cô, đầu tiên là kinh ngạc, kế tiếp nỗi đau khổ tràn ra bờ mi, sau đó là vẻ mặt tràn đầy tức giận. Tiếp theo, hình như có thể thấy cô cố gắng nhẫn nhịn, cố gắng áp chế tức giận, một lúc sau mới lộ ra vẻ mặt bình tĩnh.
Cô vốn là thật sự muốn trách móc anh, nhưng nghĩ đến lúc trước tự cô đưa ra cái quyết định chết tiệt kia, là mình đẩy anh đến với người khác. Hiện tại cô lại ăm giấm lời nói này, chẳng khác nào tự bạt tai vào mặt mình.
“Cũng được! Em đi đây. Đến giờ Noãn Noãn tan học, em phải đi đón con.” Hoan Nhan đứng lên, cầm túi xách quay người bước ra khỏi quán ăn. Thậm chí cô cũng quên lên xe, bước đi rất nhanh, băng qua đường trong dòng xe cộ đông đúc trên đường lớn.
Thân Tống Hạo ở trong quán ăn nhìn qua lớp cửa kình hoảng sợ run rẩy. Mắt thấy cô an toàn tránh thoát dòng xe cộ mới thoáng thở phào nhẹ nhõm, rồi lại tự trách mình. Nếu quả thật nguyên nhân cô bị thương ch4i vì đau khổ và tức giận, chẳng phải anh sẽ hối hận muốn chết?
Thái Minh Tranh nhìn ánh mắt của anh, hoàn toàn đặt trên người phụ nữ kia, không khỏi có chút cô đơn nói không thành lời.
“Cô tự về đi.” Thân Tống Hạo đứng lên, không lạnh không nóng buông ra một câu: “Tôi kêu tài xế đưa cô về.”
Anh đứng dậy trả tiền, cũng không quan tâm Thái Minh Tranh bụng bầu đã lớn đi lại khó khăn, bước nhanh ra khỏi quán ăn.
Đến buổi chiều lúc tan việc, quả nhiên anh vẫn chưa trở về. Hoan Nhan và Noãn Noãn ăn cơm tối trước. Hai mẹ con ngồi trong phòng khách đang xem phim hoạt hình.
“Mẹ, sao ba vẫn chưa về?” Cô bé liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường, hơi bất mãn hỏi.
Hoan Nhan không biết nên trả lời thế nào cho phải, hơi mệt mỏi nói.Ba ở lại làm thêm giờ.”
“Không phải, ba không có làm thêm giờ. Ba nói cho con biết, ba nói bây giờ ba không thích làm thêm giờ, chỉ muốn ở cạnh con và mẹ thật nhiều thôi.”
Lời nói non nớt của Noãn Noãn khiến trong lòng Hoan Nhan không tránh khỏi run rẩy một phen. Cô cúi đầu, hôn nhẹ lên tóc cô bé: “Noãn Noãn, nói cho mẹ nghe, con và anh trai nhỏ Hiền Trữ bây giờ ra sao rồi?”






Vừa nghe thấy mẹ hỏi đến chuyện này, khuôn mặt nhỏ nhắn của Noãn Noãn liền xị ra: "Mẹ. . . chẳng hiểu sao anh Hiền Trữ lại không quan tâm đến con nữa. . ."
"Thế à? Vậy bây giờ con định xử trí ra sao, Noãn Noãn?" Hoan Nhan chợt nổi lên chút hiếu kỳ, nếu như Noãn Noãn đã trưởng thành, biết lưu luyến, con bé sẽ xử lý ra sao khi có rất nhiều vấn đề xuất hiện trong tình cảm.
Noãn Noãn chớp chớp đôi mắt to, ngắm chiếc điều khiển ti vi trên tay, mãi sau mới lên tiếng: "Con vẫn còn nhỏ, khi nào con lớn lên, nhất định anh Hiền Trữ sẽ không chạy thoát được."
"Noãn Noãn, sau này khi trưởng thành, nếu như con gặp phải chuyện gì đó khó giải quyết, con lại không muốn rời khỏi anh bạn Hiền Trữ kia, thì con sẽ làm thế nào?" Hoan Nhan xoa xoa đầu con gái, giống như là đang hỏi con bé, lại như đang hỏi chính mình.
Noãn Noãn liếc mắt nhìn Hoan Nhan vẻ xem thường, tiếp tục chăm chú xem phim Conan trên ti vi: "Mẹ. . . Tại sao mẹ lại hỏi con chuyện ấy được nhỉ, làm sao con có thể ngu ngốc đến mức rời khỏi anh Hiền Trữ được chứ, con và anh ấy có biết bao nhiêu chuyện vui vẻ, muốn con rời khỏi anh ấy á, không có cửa đâu!"
"Cậu hỏi tớ bây giờ phải làm thế nào ấy hả? A... khi mà cậu quyết định như vậy, cậu có hỏi tớ bây giờ nên làm thế nào không nhỉ? Nhan Nhan à, cậu ngu đần thật sự hay não bị teo mất rồi hả?" Văn Tĩnh lại nổi cơn điên, quát ầm lên trong điện thoại, nếu như bây giờ Hứa Hoan Nhan mà ở trước mặt, thế nào cô cũng cho một cái bạt tai để Hoan Nhan tỉnh ra.