Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342742

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2742 lượt.

nước ngoài du lịch…”
Trái tim Thân Tống Hạo đang treo lơ lửng bỗng chốc rơi xuống, thật lâu sau anh mới ấn vào sau đầu đang đau nhức của mình, giọng khàn khàn hỏi: “Cô ấy ra nước ngoài du lịch tại sao lại muốn các người giấu tôi?”
“Phu nhân nói là nhìn thấy thiếu gia quá cực khổ, cho nên mới nghĩ ra biện pháp này. Phu nhân nói cô ấy vừa đi, thì khẳng định thiếu gia cũng không tiếp tục chờ được, muốn thiếu gia không cần liều mạng làm việc phải nghỉ ngơi cho thật tốt.”
Quản gia nhìn sắc mặt anh hơi giãn ra, không khỏi nhẹ nhàng thở phào một cái.
“Cô ấy quả thật nói như vậy?” Thân Tống Hạo đi tới trước sofa ngồi xuống, khóe môi không nhịn được câu lên một nụ cười nhỏ.
“Đúng vậy thiếu gia.” Quản gia nhìn hắn cười, trong lòng biết lần này không sao, âm thầm cảm thán, xem ra có thể hàng phục thiếu gia, cũng chỉ có phu nhân thôi.
“Ông đi làm việc đi, tôi ngồi đây một lát.” Thân Tống Hạo phất tay ý bảo quản gia đi ra ngoài, trong phòng khách dần dần yên ắng, ngoài sắc thái ấm áp của ánh sáng bóng đèn, trong phòng dường như còn có hơi hướm của cô, khiến cho anh không khỏi ngẩn người.
Anh ngồi thật lâu, không thể tưởng tượng, nếu như bây giờ là sáu năm trước cô kiên quyết bỏ đi, anh có thể sụp đổ hay không? Cũng may, hoàn hảo cô chỉ đi du lịch, chỉ là hai ba ngày không thấy cô mà thôi, không sao, thời gian rồi cũng trôi qua mau.
Muốn gọi điện thoại cho cô, rồi lại nhớ tới múi giờ bên kia chênh lệch, bây giờ là đêm khuya, sợ rằng cô đã ngủ.
Người phụ nữ này cũng lớn rồi, còn nghĩ ra chủ ý này, anh cũng không muốn ngày ngày chỉ biết đến công việc. Nhiều việc quá nên thời gian dành cho cô cũng không có, nhưng không làm xong tất cả công việc, sao có thể đi chơi vui vẻ được đây.
Anh muốn cho cô cuộc sống hạnh phúc và thanh thản, để cô và con gái cả đời không lo âu suy nghĩ. Anh nhớ đã từng nói với Tô Lai, muốn làm tất cả mọi chuyện vì cô, chắc chắn vượt qua mức tưởng tượng của cô. Đã nhiều năm trôi qua, anh vẫn một mực cố gắng thực hiện.
Dù anh biết, mong muốn của cô chỉ là cuộc sống bình thường, nhưng là đàn ông không ai nghĩ như thế, nếu như không thể cho người mình yêu một cuộc sống tốt nhất, cả đời anh sẽ hổ thẹn.
Sáng sớm khi tỉnh dậy, anh thế nhưng ngủ quên, cầm điện thoại di động lên xem giờ, thấy nhiều cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là mã số nước ngoài, anh biết là do Hoan Nhan gọi về, liền lấy điện thoại di động gọi lại cho cô. Không ngờ vừa nhấn một cái thì màn hình tối đen, điện thoại của anh vang lên tích tích hai tiếng báo hiệu máy hết pin, tự động tắt màn hình. Thân Tống Hạo khẽ rủa một tiếng, xuống giường đi lấy máy sạc điện, chợt cửa phòng ngủ bị người sốt ruột gõ ầm ĩ, là giọng nói của quản gia vang lên…
“Thiếu gia, ngài rời giường chưa? Mới vừa rồi bệnh viện gọi điện thoại tới…”
Thân Tống Hạo vừa nghe quản gia hỏi, lập tức tỉnh ngủ, nhất định là bệnh của ba không tốt rồi, anh quýnh lên, thả điện thoại di động xuống, nói nhanh: “Tôi đang mặc quần áo, các người mau chuẩn bị xe…






"Dạ, thiếu gia..." Quản gia xuống lầu, tiếng bước chân từ từ đi xa. Thân Tống Hạo thất hồn lạc vía không để ý phải đi rửa mặt, lấy đại quần áo mặc vào, khoác thêm áo gió rồi chạy xuống lầu. Quản gia đã chuẩn bị xe sẵn sàng, anh vừa lên xe, lập tức chạy nhanh đến bệnh viện.
"Quản gia, có phải bệnh của ba trở nặng rồi phải không ?" Thân Tống Hạo cố trấn tĩnh, nhưng lòng bàn tay ẩm ướt , không biết có phải do máy sưởi trong xe mở quá cao hay không, anh chỉ cảm thấy đỉnh đầu căng căng thật nóng, trong óc ong ong vang tựa như bị kim châm đau nhói.
"Thiếu gia ngài đừng lo lắng quá, phu nhân mới vừa rồi nói cũng không rõ ràng, không chừng lão gia bây giờ đã khỏe hơn rồi."
Quản gia thấp giọng khuyên giải an ủi , nhưng trong lòng cũng biết bệnh tình lão gia không được tốt. Nhìn sắc mặt thiếu gia tái nhợt, không khỏi có chút ảo não, nếu thiếu phu nhân không đi nước ngoài, hiện tại có mặt ở đây thì tốt biết mấy, ít nhất trong lòng thiếu gia cũng có một chút an ủi.
Thân Tống Hạo nghe quản gia nói, chỉ nhẹ nhàng lắc đầu, anh nghiêng mặt nhìn ngoài cửa sổ mịt mờ, đáy lòng nảy sinh ra thê lương nói không thành lời, anh đã từng cho rằng căn bản mình không quan tâm đến người này, lần này thật sự phải đi, nhưng anh lại cảm thấy đau giống như bị dao xoắn vào lòng.
Nhìn xuyên qua tấm cửa kính thật lớn, thấy ba gầy gò nằm đó toàn thân cắm đầy ống, Thân Tống Hạo sững sờ trố mắt thật lâu, rốt cuộc nhịn không được, anh ngồi sụp xuống, bả vai rung động kịch liệt, nước mắt từng giọt từng giọt lớn dọc theo kẽ tay chảy xuống....
Thích Dung Dung đứng ở một bên, bà mặc áo lông dài thật dầy, xuyên qua cổ áo hở ra một chút, thấy mờ mờ hoa văn thêu tinh xảo trên cổ áo sườn xám được may bằng tơ lụa màu xanh ngọc,bà đứng bất động ở nơi đó, đầu tóc rối bời, không trang điểm, cả người như già đi mười tuổi, đã từng là gương mặt phong thái tao nhã, bây giờ đầy nếp nhăn, tràn ngập đau thương, nhưng cũng đầy bình tĩnh
Bà yên lặng đứng ở nơi đó, n