Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2743 lượt.

hìn người kia sau cửa kính đang giãy giụa giữa sự sống chết, bà chưa bao giờ biết, bà không biết.
Bà yêu ông, đã yêu ông đến tận tâm can.
Nhiều năm qua, bà hận ông, oán ông, lạnh nhạt với ông, hoặc là nói mấy câu liền giễu cợt ông. Bà cho rằng năm đó bà cỏn đang suy nghĩ cách nào có thể chung sống với người mình yêu, vì tim của bà đã sớm trao cho người kia mất rồi. Thế nhưng đến khi bà nghe bác sĩ nói ông chỉ là kéo dài hơi tàn, khả năng sống không còn được bao lâu, cả người bà như bị sét đánh, thậm chí lục phủ ngũ tạng đều đau đớn, rất đau đớn.
Bà không bình tĩnh nổi, cũng không dám đi nhìn ông. Một mình ngồi trong phòng đợi hút sạch cả gói thuốc lá mới có can đảm đi tới đây.
Đôi mắt khô khốc, ráo hoảnh một giọt nước mắt cũng không có.
Năm đó vì bà không thể có được tình yêu như mong muốn, nên hận ông hận cả mình, mặc cho mình sa ngã, trở thành người phụ nữ mọi người đều ghét. Bà biết mình thay đổi trở nên chanh chua, biết mình làm nhiều chuyện xấu, thiên lý khó dung.Bà có lổi với ông, có lỗi với con trai mình.
Nhưng bây giờ đã quá muộn, ông sắp chết rồi, bà cũng không thiết sống nữa.
"Con trai...." Bà cất tiếng nói nhỏ nhẹ với Thân Tống Hạo, "Bệnh tình của ba con chuyển biến xấu, mẹ không muốn ông ấy phải chịu thêm đau đớn nữa, mẹ nhìn thấy trên người ông ấy cắm đầy ống trong lòng thật khó chịu ...."
Thích Dung Dung nói xong, nước mắt từng giọt thật lớn rơi xuống. Bà cũng không lau, mặc cho nước mắt chảy tràn trên mặt. Cách làn nước mắt mịt mờ bà nhìn người kia đang nằm ở nơi đó.
Bình thường, nếu Thân Tống Hạo nghe những lời nói này nhất định rất tức giận, sẽ cùng bà cãi nhau ầm ĩ một trận. Nhưng bây giờ, anh lại ngoan ngoãn đứng lên đi tìm bác sĩ.
Những dụng cụ kia cũng chỉ là kéo dài hơi thở mong manh của ông mà thôi. Để cho ông sống lâu thêm mấy phút là phải chịu bấy nhiêu giày vò.
Ông được đưa ra ngoài, hướng phòng bệnh đẩy đi, thân thể cơ hồ cũng gầy khô rồi, phía dưới tấm chăn là môt thân hình thật mỏng.
Thân Tống Hạo giương mắt đi theo, cũng không dám tiến lên nhìn. Vào phòng bệnh, bác sĩ y tá đều đi ra ngoài, dành thời gian để ông và người nhà trò chuyện lần cuối, nghe di ngôn của người sắp lâm chung.
Thích Dung Dung xoay người nhẹ nhàng đóng cửa lại, bà đi thẳng tới trước giường của ông ngồi xuống. thấy tinh thần ông tỉnh táo, bà biết đấy là hồi quang phản chiếu, nhưng vẫn cười cười: "Ông tỉnh rồi? Tất cả các bác sĩ đều nói ông không sao, nằm viện mấy ngày nữa rồi chúng ta về nhà mừng năm mới đi...."
Thân Thiểu Khang yếu đuối cười một tiếng, môi mấp máy mấy cái, Thích Dung Dung cúi người xuống, dán lỗ tai lên đôi khô khốc của ông: "Ông nói đi, tôi nghe."
"Tôi nhớ những chậu hoa lan . . . . . . Đừng để nó bị chết rét...."
"Yên tâm đi, tôi đã kêu người làm dời đến nhà kính giữ ấm rồi." Thích Dung Dung nói xong, nước mắt lạch cạch rớt xuống, bà cuống quít lấy tay lau đi, cười chuyển hướng: "Lão già, ông mau khỏe lên, trở về tự mình dọn dẹp hoa của ông đi, không phải ông không biết những chậu hoa kia khó chăm sóc cỡ nào, khiến tôi mệt muốn chết...."
Nhìn dáng vẻ bà giận dữ mắng, đáy mắt Thân Thiểu Khang lại hiện lên một chút ý cười, ông dường như nhớ tới rất nhiều năm trước, lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ của bà, đứng ở trong vườn hoa của ông, thanh cao mà lại rụt rè nâng cằm nhìn ông hỏi: "Đây là hoa gì vậy?"
Ông ngẩng đầu lên nhìn đóa hoa nhỏ, nói cho bà biết, đó là hoa lan .
"Hoa lan, đây là hoa lan sao? Tôi thích nhất là hoa lan, thế nhưng chưa từng thấy nó bao giờ. Anh có thể cho tôi một cành không?" Nhìn bà chính là dạng tiểu thư được ăn sung mặc sướng, thế nhưng ông đối với bà vừa thấy đã yêu, cuối cùng cũng như ý nguyện cưới được bà, nhưng lại không biết bà không yêu ông, trong lòng đã có người khác....
"Dung Dung...." Ông nhẹ nhàng gọi tên bà, tay run rẩy muốn cầm tay nàng, Thích Dung Dung cố nhịn không rơi nước mắt, nhẹ nhàng cầm tay của ông, ôm vào trong ngực mình: "Aizz. ..."
"Thật xin lỗi...." Ông nhìn bà, từng chữ từng câu gian nan thốt ra, con ngươi hình như phóng to lên, lại vừa hình như mất tiêu cự: "Tôi không nên ích kỷ giữ lại bà cả đời.... Hại bà... Cả đời, lẽ ra tôi nên buông tay sớm...."
Thích Dung Dung dùng sức lắc đầu, nước mắt văng khắp nơi, ông vẫn đang nói, nhưng hơi sức yếu ớt dần dần: "Người trong lòng bà, không phải là tôi.... Tôi một mực giả ngu.... Khi đó tôi nên đồng ý cho bà ly hôn.... Dung Dung. .... Dung Dung.... Bà và Mộ Trạch Ân, là tôi chia rẻ các ngươi.... Là tôi...."
"Đừng bảo là, Thiếu Khang đừng bảo là...." Thích Dung Dung tê tâm liệt phế kêu gào, nhào qua muốn nắm lại cánh tay rủ xuống của ông, nhưng đầu của ông nghiêng nhẹ sang một bên, cuối cùng, hình như ông nói cái gì, vừa hình như không nói gì....
Thích Dung Dung hét a lên một tiếng, bà như điên rồi nắm lấy tay ông, đáy mắt cũng đã mất tiêu cự: "Thiếu Khang, Thiếu Khang.... Tôi yêu ông, ta đã sớm yêu ông, từ rất lâu tôi đã không còn yêu Mộ Trạch Ân, Thiếu Khang...."
Thích Dung Dung ngã nhào xuống đất, vạt áo lông khoác ngoài bị


Disneyland 1972 Love the old s