Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1343159

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3159 lượt.

ớc chân của anh loạng choạng, nghiêng ngả trên hành lang dài, va chạm vào người đi người đến bệnh viện ở phía trước...
"Can I help you?"
Dường như anh rất mỏi mệt, cũng không thể nói chuyện, đôi mắt chỉ nhìn đăm đăm vào cô.
Vừa đúng thời gian y tá tiến vào mở cửa sổ. Phía bên ngoài lại chính là một vườn hoa nhỏ xinh xắn, làn gió thổi qua liền đưa tới đủ loại mùi hương hoa. Hoan Nhan nhìn anh, nắm lấy tay anh nói: "Anh mau khỏe lại đi, để còn đưa em đi tản bộ, sau đó chúng ta sẽ dẫn đi theo sau bốn cục cưng nữa... Ai da thật sự là hạnh phúc, lập tức đã có nhiều con như vậy ..."
Anh cố gắng muốn hướng cô gật gật đầu, nhưng lại bất lực, chỉ cố sức chớp chớp đôi mắt một chút. Hoan Nhan sờ sờ mặt anh: "Anh không cần sốt ruột, em đối với anh, mặc kệ là bao lâu, em đều ở cùng anh, cho dù anh có biến thành cái dạng gì, em đều sẽ chờ đợi anh... cả đời này, em chỉ là người phụ nữ của anh... không khi nào, không bao giờ thay đổi, bất luận kẻ nào cũng đừng mơ tưởng khiến em thay đổi. . ."
Cô cứ nói cứ nói, nước mắt liền che kín tầm mắt, đến khi lau khô lệ mới nhận ra anh lại đã lâm vào trạng thái hôn mê . Hoan Nhan cảm thấy trái tim đập thình thịch đến sai nhịp. Cô muốn đứng lên, nhưng trong bụng bỗng nhiên có cảm giác đau giống như bị vặn xoắn lại. Bên trong chiếc váy rộng thùng thình của bà bầu đột nhiên thấy ẩm ướt. . . Đã có kinh nghiệm, cô biết là đã vỡ nước ối, nhưng cũng vẫn không kìm được sự hoang mang rối loạn. Cô cố gắng đi tới vài bước, kéo cánh cửa phòng bệnh ra, vừa đúng lúc có một vị y tá đi qua, cô chặn lại giữ chặt cô ta, những giọt mồ hôi liền to như hạt đậu nhỏ giọt xuống. Hoan Nhan cắn răng, nhịn xuống cơn đau đớn kịch liệt, nói khàn khàn: "Tôi sắp sinh rồi... Hãy giúp... giúp tôi..."
Hoan Nhan chỉ cảm thấy hai chân mềm oặt, cơ hồ chịu không nổi. Người y tá kia một bên nâng đỡ cô, một bên dùng tiếng Anh lớn tiếng gọi tìm người đi chuẩn bị giường sinh. So với ngày sinh dự tính, cô sinh trước trọn vẹn mười ngày. Cô hoàn toàn không nghĩ tới sẽ sinh con vào chính ngày hôm nay. Giờ phút này Duy An, Noãn Noãn lại vẫn đang ở nhà, mẹ cũng trở về hầm nước canh, bên cạnh cô không hề có một người nào khác. . .
Hoan Nhan trong lòng rất mơ hồ, có cảm giác người mình bị nâng đến trên giường, sau đó đẩy về phía trước rất nhanh. Cô chỉ cảm thấy từng hồi, từng hồi đau đớn, thoắt nặng, thoắt nhẹ, chợt đau đến không chịu nổi, lại thình lình giống như là đang cố ý hành hạ ... rất lâu cũng hề không có động tĩnh gì. . .
Hoan Nhan gắt gao níu chặt tấm khăn trải giường ở dưới thân, cô cảm thấy khắp toàn thân trên dưới tựa hồ đều giống như bị ướt đẫm mồ hôi... quần áo ẩm ướt dinh dính bao quấn ở trên người, khó chịu không sao nói được... đầu tóc cũng ướt đẫm dính bết ở trên mặt, mồ hôi chảy vào trong mắt, xót không chịu nổi, khiến cô không sao mắt mở ra được. . .
Không biết có phải là thuốc mê được bơm vào trong chai nước truyền dịch tiêu viêm hay không, mà bất tri bất giác cô nhắm hai mắt lại, lâm vào trong cơn mê. . .
Bác sĩ đang làm cái gì cô cũng không biết. Cô nhắm chặt mắt, trước mắt đều lóe ra từng khoảng sáng lớn, trống rỗng khiến cho cô thấy sợ hãi, chỉ muốn được cầm tay anh, nắm tay anh thật chặt, cả đời cũng không buông ra nữa. . .
Cô tựa hồ nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc to rõ ràng vang tới. Nhưng mà sao mắt cô lại không thể nào mở ra được. Cô lo lắng sốt ruột liền òa lên khóc. Mà cô khóc lại không hề có thanh âm, chỉ có nước mắt không ngừng chảy ra. . .
Rốt cục cô nghe được một giọng nói đang gọi cô: "Nhan Nhan, không có việc gì, không sao rồi. . ."
Cô ra sức giơ tay muốn đi giữ lại âm thanh kia, lại bị một cái bàn tay to gắt gao nắm lấy bàn tay ẩm ướt đầy mồ hôi, rồi làn môi ấm áp rơi xuống, dán tại mu bàn tay của cô, lại nghe được có người đang nói: "Nhan Nhan, cám ơn em, cám ơn em đã sinh cho anh cục cưng đáng yêu như vậy... Cám ơn em. . ."
Cô lập tức mở mắt, lông mi tựa hồ đều bị nước mắt dính chặt ở đó. Cô ra sức chớp mắt vài cái, mới nhìn rõ người đang ngồi chồm hổm trước mặt kia là ai. . .
"Ông xã. . ." Cô cho rằng mình vẫn đang nằm mơ, vừa đưa mu bàn tay đáng yêu lau lau nước mắt. Xác định người đang đứng ở trước mặt cô lúc này là anh, cô lập tức bụm miệng, khóc hu hu. . .
"Thôi nào, đừng khóc nữa. . ." Tuy thân thể anh cực kỳ suy yếu, giờ phút này cơ hồ sắp chịu không được, nhưng anh lại vẫn cứ cố chấp muốn ở cùng cô. Tại thời điểm trước lúc cô mở to mắt anh đã xuất hiện ở trước mặt cô. Sự tiếc nuối với Noãn Noãn đã không thể bù lại được, anh không muốn mình lại phải tiếc nuối như vậy một lần nữa. . .
Trong lúc hôn mê, mỗi ngày anh đều đã tự nói với chính mình, nhất định phải khỏe lại, nhất định anh phải ở bên cô vào ngày cô sinh con... tuy rằng anh có chậm một chút, nhưng cuối cùng vẫn tới kịp thời gian ! Cảm tạ trời cao!
"Anh đã khỏe sao?" Cô vùng vẫy muốn ngồi dậy, lại bị anh đè lại, khẩn trương nghiêm mặt nhắc nhở : "Không được cử động, miệng vết thương vẫn còn đang tại chảy máu đấy. . ."
"Anh khỏe rồi, em đừng lo lắng, anh không rời bỏ em và cá