Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Tác giả: Minh Châu Hoàn

Ngày cập nhật: 03:28 22/12/2015

Lượt xem: 1342851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2851 lượt.

n họ sao?
Cô cầm chặt laptop, định đóng lại, cô không muốn nhìn thấy mấy dòng chữ đó nữa.
Một bàn tay, đặt lên mu bàn tay cô, Hoan Nhan kinh hãi quay đầu lại, Thân Tống Hạo đã tắm rửa xong đi ra ngoài, anh di động con chuột, từng chút từng chút nhìn xuống, ánh mắt càng lúc càng sâu.
Anh đẩy Hoan Nhan ra, đôi tay linh hoạt ở trên bàn phím đánh một hàng chữ: Nếu mọi người quan tâm tôi như vậy, sắp tới chính là hôn lễ của tôi và Thân Tống Hạo người thừa kế Thân Thị, mời toàn bộ mọi người tới dự, địa điểm hôn lễ là nhà thờ lớn St. Johan.






Anh lập tức gửi tin đi, Hoan Nhan muốn ngăn cản cũng không kịp, cô tức giận trừng anh: "Thân Tống Hạo, anh muốn giết chết tôi sao?"
"Công bố tin tức kết hôn khiến em muốn chết?" Anh xoay mặt nhìn cô, cười nhạt: "Nếu tôi đã chọn cô làm vợ, thì, ngoại trừ tôi ai cũng không thể coi thường cô."
"Thân Tống Hạo...." Cô không tự chủ mở miệng, lời của anh bá đạo như vậy, không chừa lại một con đường sống, nhưng lại đánh thẳng vào trong tâm của cô, để cho cô muốn khóc.
"Ngoan, về sau có người dám bắt nạt, nói cho anh biết, lão công bảo vệ em." Anh vuốt nhẹ tóc cô, giọng nói tràn ngập cưng chiều.
Hoan Nhan sững sờ tại chỗ, nhưng anh đã chạy hẳng tới phòng ngủ, trong không khí chỉ còn lại mùi sữa tắm của anh, sửng sốt một lúc, cô mới chú ý nhìn lên màn hình laptop, một câu nói vừa gửi đi đã lâu, trông đám người mới có tin đáp lại...."Cái đó, Hoan Nhan, ngày mai mình không có thời gian, tiền mừng sẽ gửi tới cho bạn...."
"Em không nghe lời chị sao?" An Khả Khả giả bộ giận, sau đó nói :"Chị phải đi công tác mấy tháng mới về, em không cầm tiền sao chị an tâm? Đây cũng không phải toàn bột tiền của chị, chị vẫn còn nhiều lắm, em không cần phải lo lắng!"
Cô siết chặt gương mặt nhỏ nhắn của An Nhiễm, hai mắt nhìn chăm chú vào em gái, em gái cô đã trưởng thành, mùa hè sang năm sẽ học đại học, khoản tiền này, sẽ đủ cho em gái học xong đại học, tìm được công việc tốt, mua được nhà, cô sẽ không phải lo lắng..... "Chị, sao chị lại khóc?" An Nhiễm nghi ngờ cau mày, lau nước mắt giúp chị gái, An Khả Khả cuống quýt né tránh, chỉ sợ cô bé nhìn thấy vết thương trên mặt mình: "Không sao, chị chỉ cảm thấy không yên lòng vì phải rời xa em một thời gian thôi...."
"Chị, em sẽ chăm sóc bản thân thật tốt, chị an tâm!" An Nhiễm hiểu chuyện gật đầu, híp mắt nói: "Đợt thi vừa rồi, em đứng nhất lớp, chị, thầy giáo cũng khen em có thể tuyển thẳng vào trường đại học ở Mĩ rồi!"
"Nhiễm Nhiễm giỏi quá!" An Khả Khả gật đầu, nín khóc mỉm cười, cô vuốt mái tóc của em gái, dịu dàng nói: "Sau khi chị về, sẽ đưa Nhiễm Nhiễm đi ăn ngon, lại mua nhiều đồ xinh đẹp cho Nhiễm Nhiễm, được không?"
Ngay cả người phụ nữ của anh cô còn không sợ, thì một người ngay cả cái chết còn không để ý, còn có thể quan tâm thể diện sao?
Trả xong tiền cô xuống xe, tài xế nhìn cô như nhìn quỷ lập tức đạp ga rời đi, hai chân An Khả cứng còng, từng bước từng bước khó khắn bước lên phía trước, hình như có một dòng máu tươi ấm áp chảy dọc theo bắp đùi xuống, nhưng cô vẫn không để ý tới, chỉ cảm thấy cả người đầu váng mắt hoa, trước mắt là một khoảng trắng xoá, cô thấy Nhiễm Nhiễm, trông con bé thật mạnh khỏe . . . . . Không, trong lòng cô còn muốn có người đàn ông kia, anh đã lâu rồi không đến chỗ cô, lúc đi qua lầu dưới thấy trong hộp thư có để một tờ báo, đáy lòng cô vừa động, cảm thấy trước khi chết xem một chút tin tức của anh cũng tốt, vậy nên cô cầm lấy tờ báo, An Khả miễn cưỡng chống đỡ bước vào thang máy, lúc tựa được vào tường thang máy thì cả người cô đã đổ mồ hôi như mưa, hai chân run run gần như không còn khả năng để chống đỡ thân thể, cúi đầu nhìn xuống, máu tươi đã sớm chảy dọc theo bắp chân nhỏ trên mặt đất, không cần nghĩ cũng biết, bây giờ trông cô nhếch nhác đến cỡ nào. . . . . . Thang máy rốt cục cũng lên tới nơi, cô nắm chặt túi xách trong tay gian nan di chuyển ra ngoài, mỗi một bước đi, hạ thân cô đau nhức dữ dội, miễn cưỡng mở ra cánh cửa nhà trọ, cô buồn bã đứng ở cạnh cửa, tất cả vẫn còn nguyên như lúc cô rời đi, không tới một tháng, nhưng mọi thứ lại bị đảo lộn hết lên.
Cô đá đôi giày cao gót ra, đi vào, nín thở, mỗi một bước đều đi vô cùng nhẹ nhàng cẩn thận, mắt nhìn về bốn phía, trong không khí hình như vẫn còn hơi thở của anh, cô chỉ là yêu anh, cô chỉ là quá yêu anh mà thôi, Thân Tống Hạo cô có lỗi gì sao?
Nhưng ngay cả việc hận anh cô cũng không nhẫn tâm, cô thực sự không bỏ được.
An Khả cầm tờ báo đi vào phòng ngủ, cô từng lật từng tờ một, ánh mắt trong nháy mắt bị đông cứng lại.
Anh muốn kết hôn.
Lòng của cô trong nháy mắt rơi thẳng xuống vực sâu, cặp mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào tựa đề cực lớn.
Nước mắt ào ào rơi xuống dưới, cô cầm tờ báo lật lung tung, nhưng không có tin tức của cô dâu, xem ra Thân gia rất bảo vệ vị thiếu phu nhân tương lai này.
Cô không khỏi cảm thấy một hồi chua xót, An Khả cười lên thành tiếng, cô kéo ngăn kéo tìm ra một cây kéo, đem bức hình to lớn chụp một mình anh


80s toys - Atari. I still have