Tác giả: Tô Niệm Tình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342581
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2581 lượt.
vươn tay đến, lần này tay anh hướng tới ngực tôi, kéo mạnh xuống.
Khăn tắm trên người tôi lập tức rơi xuống đất, những vệt hôn trải dài trước ngực lộ ra không bỏ sót.
Tôi muốn cúi người nhặt khăn tắm lên, lại bị tay anh nắm chặt, nhất thời khiến tôi không thể nhúc nhích được.
Con ngươi trong mắt anh càng lúc càng âm u, ánh mắt anh cũng càng lúc càng lạnh như băng, đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua ngực tôi, cười nhạo ra tiếng:”Tô Thiển Thiển, tôi thực sự rất khinh bỉ cô, chân trước còn chưa rời khỏi lòng tôi, chân sau đã muốn lên giường của người khác.”
Tôi cắn chặt răng, im lặng không lên tiếng.
Đêm qua là đêm tân hôn của anh, chẳng phải anh cũng cùng với người khác đó ư? Anh có tư cách gì mà xúc phạm tôi? Tất cả mọi người đều giống nhau thôi, chẳng lẽ chỉ có một mình tôi làm sai sao?
Hoa Thần mắt lạnh liếc nhìn tôi, tiếp tục châm chọc:”May mà cô còn chưa mang thai, nếu không lại phải phiền phức đi xét nghiệm ADN.”
Nước mắt tràn khỏi khóe mi rơi xuống mặt đất, tôi hét to ra tiếng:”Đủ rồi, tối qua không phải anh cũng ở cùng người khác sao? Mấy năm nay không phải anh vẫn thường xuyên ở cùng Tô Ngưng sao, anh có tư cách gì mà xúc phạm tôi? Đúng đấy, tối qua tôi ở cùng Hạ Mộc Lạo, thế thì sao? Anh chuẩn bị xúc phạm tôi thế nào đây? Xin nhanh cho, tôi không có thời gian ở đây để anh xúc phạm, anh có thời gian ở đây tiêu phí, nhưng tôi phí không nổi, làm ơn đừng níu kéo thời gian và tuổi thanh xuân của tôi nữa.”
Vừa dứt lời, phòng ngủ nhất thời rơi vào trong trầm mặc, dường như hết thảy đều im lặng.
Tôi mắt lạnh nhìn anh, anh cũng mắt lạnh nhìn tôi, hai người như đang giằng co trong vô hình.
Qua vài phút, anh nắm chặt đấm tay, nổi giận đùng đùng đi ra khỏi phòng ngủ, nhưng rất nhanh lại quay trở lại. Lúc quay lại, trong tay anh cầm vài tờ giấy, anh đứng trước mắt tôi xé nát tờ giấy ra thành từng mảnh, rồi vứt trên người tôi, gầm nhẹ thành tiếng:”Phụ nữ đã bị người khác chạm vào, tôi không cần, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa.”
Tôi cười nhạo ra tiếng:”Anh cho rằng tôi còn muốn xuất hiện trước mặt anh nữa hả? Anh thực sự cho rằng tôi sẽ không rời bỏ anh sao? Nói cho anh biết rời xa anh tôi cũng không chết, rời xa anh tôi vẫn có thể sống rất tốt.”
Hoa Thần nắm lấy cằm tôi, cười lạnh nói:”Cô tưởng rằng Hạ Mộc Lạo thực sự thích cô à? Nói thật cho cô biết, cậu ta từ trước đến nay chỉ yêu một mình Tô Ngưng thôi, cậu ta vì hạnh phúc của Tô Ngưng nên mới tiếp cận cô. Cậu ta cố ý giả vờ thích cô, chỉ cần cô rơi vào cái bẫy dịu dàng mà cậu ta đã giăng ra, cậu ta lập tức sẽ quăng cô đi. Cậu ta là vì Tô Ngưng nên mới đối xử với ô như vậy, không phải cô tự mình đa tình tưởng rằng Hạ Mộc Lạo thích cô đấy chứ? Vậy chỉ có thể nói cô thật không biết nhìn điều đã rõ rành rành ở trước mắt thôi.”
Kiên cường
Tôi gạt tay anh xuống, lạnh lùng nhìn anh.
Miệng anh nhếch lên một nụ cười không biết là cười nhạo hay cười lạnh, khiến tôi cả người không được tự nhiên.
“Đây là chuyện của tôi, không cần Hoa tiên sinh quản, Hoa tiên sinh quan tâm Tô Ngưng là đủ rồi. Loại phụ nữ không hiểu chuyện như tôi không cần Hoa tiên sinh quan tâm.”
Hoa Thần lại nổi giận đùng đùng đi ra khỏi phòng ngủ, đóng sầm cửa lại, cả phòng ngủ theo chấn động cũng rung một chút.
Trong phòng khách, vẻ mặt dì cổ quái nhìn tôi, tôi cố nặn ra một nụ cười, lấy chi phiếu và nhẫn đặt trong tay bà:”Dì, trả mấy thứ này lại cho anh ấy đi.”
Dì hỏi:”Thiển Thiển, cháu muốn đi đâu? Tại sao lại phải đi?”
Tôi mở cửa ra, cũng không quay đầu lại nói:”Cháu không biết mình muốn đi đâu, nhưng sẽ không quay lại nơi này, dì bảo trọng.”
Nói xong, đóng mạnh cửa lại, đi khỏi chung cư Tĩnh Hải mới nhận ra mình đang đi dép lê. Trời đã tối đen, hôm nay không thể rời khỏi Thẩm Phong, vẫn là ngày mai đi đi. Gió chợt nổi lên, mưa phùn theo gió bay xuống, tôi lạnh đến nỗi co rúm người lại.
Dọc theo đường đi nước mắt lại chảy, đọng lại rồi trôi, đôi dép lê cũng không biết đã mất từ khi nào, mặt đất gập ghềnh khiến chân tôi đau nhói, tôi ngồi xổm xuống, nhìn vệt máu đỏ tươi giữa những ngón chân, cười khẽ ra tiếng:”Tô Thiển Thiển, sao có một tí khó khăn như vậy mà mày đã không chịu nổi rồi? Sao mày lại có thể lùi bước như vậy?”
Ngẩng đầu lên, nhận ra dãy phố này rất gần nhà Hiên nhi, tôi lấy điện thoại ra, ấn số của Hiên nhi, điện thoại vừa thông, bên kia đã truyền đến tiếng cô:”Thiển Thiển, em không sao chứ? Mấy ngày nay thế nào lại tắt máy?”
Mũi ngập chua xót, nghẹn ngào ra tiếng:”Hiên nhi, chị đang ở đâu? Em đang ở con đường quẹo trái cạnh khu nhà chị.”
“Thiển Thiển, em ở đấy chờ chị, chị ra ngay.”
“Ừm, e đợi chị.” Nước mắt lại một lần nữa tuôn rơi.
Hiên nhi, cảm ơn chị giờ phút này còn nguyện ý giang tay giúp đỡ em, cảm ơn chị không chút do dự giúp đỡ em lúc em khó khăn nhất. Không đến 2 phút, Hiên nhi thở hổn hển xuất hiện trước mặt tôi, giờ phút này tôi giống như dân du cư tìm được nhà. Trong lòng cảm động nói không nên lời, lập tức đứng d