Tác giả: Tô Niệm Tình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342557
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2557 lượt.
n lúc nó cô cũng sẽ trở thành người đàn bà luống tuổi trong lời nói của ông ta thôi.
“Tôi đói, còn xa không?”
“Hai mươi phút.”
Sau vài phút, một trạm kiểm tra xuất hiện ở phía trước, tôi nhìn Hoa Thần chằm chằm:”Có phải đi nhầm đường rồi không đấy?”
Anh không thèm để ý tới tôi.
“Hoa tiên sinh, bây giờ tôi đang đi đâu đây? Sắp đến trạm kiểm tra rồi, lẽ nào là đi thành phố Thẩm sao?”
Anh vẫn không thèm để ý tới tôi.
Nghe nói ở thành phố Thẩm có rất nhiều người buôn lậu, không phải anh định bán tôi đi đấy chứ? Chết tôi rồi, ví không mang, di động không cầm, trong túi áo chỉ có một chùm chìa khóa, cảnh giác nhìn anh một cái, lập tức quay đầu đi.
“Em nghĩ tôi sẽ mang em đi bán à?” Giọng nói anh thoảng ý cười, tôi quay đầu lại nhìn anh, khóe miệng anh nhếch lên run rẩy, trong đáy mắt tất cả đều là ý cười:”Vậy anh đưa tôi đến thành phố Thẩm để làm gì?”
“Đồ ngốc, tôi đã bảo đưa em ra ngoài ăn rồi mà, em không đáng tiền, tôi cũng không cần phải bán em để lấy món tiền nhỏ đó.”
Xem ra là tôi suy nghĩ quá nhiều, nhưng vẫn không hiểu vì ăn thứ gì mà phải đi xa như vậy.
Thành phố Thẩm còn yên tĩnh hơn cả Thẩm Phong, có lẽ là bởi vì trời quá tối, bầu trời ngay cả một ngôi sao cũng không có, dường như có chút cảm giác áp lực.
Sau khi xuống xe, chợt một dòng chữ to hiện lên đập vào mắt “Khách sạn Kim Khuyết.”, ăn cơm xong tôi tưởng anh sẽ đưa tôi về Thẩm Phong, muốn ra ngoài lại anh kéo ngược trở lại:”Về thôi, đã khuya rồi.”
“Đêm nay không về, mai mang em đi leo núi.”
Nhưng tôi không muốn đi leo núi, giữa mùa đông mà leo cái gì, không cần:”Nhưng ngày mai tôi phải đi học.”
“Mai là thứ 7.”
Không nói gì, oán hận nhìn anh một cái.
Sáng sớm hôm sau, phẩy phẩy cái tay không ngừng làm loạn trên mặt tôi xuống:”Anh thực phiến a, mới sáng sớm mà đã không ngừng làm ồn rồi.”
“Mau dậy đi, ăn sáng xong rồi đi leo núi, không phải là em không dám đi leo núi nên mới nằm ườn ở trên giường đấy chứ?”
Hoàn toàn bị anh đánh bại, mở mắt ta:”Đi thì đi, ai sợ ai.”
Thấy anh khoác lên mình bộ dáng an nhàn, tôi không nói hai lời lập tức xuống giường.
Sau khi ăn xong bữa sáng, Hoa Thần nắm lấy tay tôi đi ra khỏi khách sạn, chợt nghe thấy một giọng nói:”Hoa tổng, lại đổi tình nhân mới a.”
Vừa quay đầu lại đã thấy một người đàn ông trung niên tai to mặt lớn, bên cạnh ông ta là một cô gái xinh đẹp, cô ta không ngừng nhìn Hoa Thần phóng mị nhãn.
Hoa Thần ảm đạm cười:”Trương tổng hình như đổi tình nhân.”
Bàn tay to của Trương tổng nhéo một cái lên mông cô gái:”Ha ha, Hoa tổng nói đùa, tình nhân này đã theo tôi ba năm, nào có diễm phúc như Hoa tổng, cứ vài ngày lại đổi một lần.”
---
Bọn lừa đảo chết tiệt
Nói vậy Hoa Thần thường xuyên mang phụ nữ tới đây, mấy ngày lại đổi một cô, rốt cục tôi cũng hiểu được câu:”Vật dĩ loại tụ, nhân dĩ quần phân.” ( ví von những thứ cùng loại thường ở một chỗ, người cùng chung chí hướng gặp nhau tạo thành nhóm, trái ngược thì tách ra), cô gái bên cạnh Trương tổng kia cũng là tình nhân, đây chính là thời đại người tình lan tràn, có mấy kẻ có tiền không tìm nhân tình đâu:”Hoa Thần, sao vẫn chưa đi?”
Trương tổng quay sang nói với cô gái kia:”Bảo bối, em nhớ học tập người tình của Hoa tổng nha, cánh môi đỏ mọng chu lên một tiếng “Sao vẫn chưa đi”, đến núi băng cũng phải tan chảy.”
Lão già béo, nói cái quái gì thế, tôi có chu miệng lên đâu, vớ vẩn.
Sắc mặt Hoa Thần trầm xuống:”Trương tổng từ từ chơi, tôi đi trước.”
Nói xong, nắm tay tôi rời đi. Hình như anh rất tức giận:”Này, anh làm sao vậy?”
Anh dừng bước, híp mắt liếc tôi một cái:”Lúc nãy em có chu miệng không?”
Tôi lắc đầu:”Cái lão béo kia nói bừa, tôi không có.”
Anh vén vén tóc tôi, khóe miệng hài lòng nhếch lên:”Không được làm vẻ mặt này ở trước mặt người khác, một mình tôi nhìn là đủ rồi.”
“Ừm.”
Chân núi, tôi cố hết sức ngẩng đầu lên, núi Kim Khuyết hình như rất cao, leo được ngọn núi này cũng phải mất nửa cái mạng, ân hận chết đi được, đáng ra không nên phô trương làm gì.
Lão già béo kia lại xuất hiện, nói là muốn bàn bạc chuyện làm ăn với Hoa Thần. Tôi cực kì ghét lão mập này, rõ ràng tôi không chu miệng mà dám nói lung tung:”Hoa Thần, tôi ở đây đợi anh, tôi không thích lão béo ấy.”
Hoa Thần nhìn tôi, lại quay sang nhìn lão già béo:”Được, vậy em đừng chạy lung tung, sẽ không lâu đâu.”
“Ừ, tôi chờ anh.”
Hoa Thần đi rồi, tôi ngơ ngơ ngẩn ngẩn, ngồi xổm xuống đất xem kiến vác đồ.
Vài phút sau, một bé gái xuất hiện trước mặt tôi, vẻ mặt cô bé lo lắng nói:”Chị, chị giúp em được không?”
“Sao vậy.”
Cô bé lập tức khóc òa lên:”Mẹ em ngất xỉu, nhanh tới cứu mẹ em đi.”
Tôi nhìn bốn phía, không có một bóng người, khó trách cô bé tìm tới tôi:”Mẹ em đang ở đâu?”
Cô bé không nói gì, kéo tay tôi chạy. Thấy cô bé chạy nhanh như vậy, tôi có chút sốt ruột:”Chậm một chút, đừng ngã.”
Cô bé kéo tôi chạy tới một chỗ tương đối hẻo lánh, một người phụ nữ đang cuộn mình trên mặt :”Kia là mẹ em à?”
“Vâng ạ.”
Tôi vừa tiến lại gần, người phụ nữ kia đột nhiên đ