Tác giả: Thiên Tầm
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341911
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1911 lượt.
ui, không hạnh phúc, thực ra không phải là đối thủ của cháu, cũng không phải là kẻ thù của cháu, mà là chính bản thân cháu. Bác rót vốn cho cháu để cháu đi báo thù chính là hy vọng cuối cùng cháu ngộ ra được điều này, thù hận là con dao hai lưỡi, nó giết đối thủ và cũng giết chính mình. Bác hỏi cháu, cháu đã thù hận đến bây giờ, cháu có bao giờ thực sự thấy vui?”
“...”
“Con à, con trai bác nếu còn sống cũng bằng tuổi con, bác đối con như với con đẻ, tài sản lúc sinh ra không có, lúc chết không mang đi được, nếu đầu tư của bác có thể khiến con tỉnh ngộ, bác cảm thấy rất đáng.”
“Bác Dương...”
Triệu Thành Tuấn trầm ngâm, chưa thể nói anh đã hoàn toàn tỉnh ngộ, anh chỉ cảm thấy vô nghĩa, tất cả đều vô nghĩa, cho dù cuối cùng Chương Thế Đức phải nhảy từ đỉnh tòa cao ốc Hồng Hải xuống, anh cũng thấy vô nghĩa, báo thù rửa hận thì sao? Cha mẹ đã chết cũng không thể nào sống lại, họ ngủ trong lòng đất cũng đang chờ một ngày nào đó anh xuống cùng. Đương nhiên Chương Thế Đức không thế nhảy lầu, ông ta bị trúng phong, nghe nói bây giờ đã nằm liệt giường, có lẽ chẳng bao lâu cũng về với đất, vậy mà những kẻ vây quanh giường ông ta, dù người nhà hay bọn Tô Nhiếp Nhĩ, đều chỉ nhắm vào chỗ cổ phần trong tay ông ta như một bầy sói, chỉ đợi ông ta tắt thở là tranh nhau xé thịt lột da ông ta, lại còn thèm thuồng liếm sạch bộ xương, không cho ông ta mang một mảnh vào quan tài.
Đây cũng là nguyên nhân khiến Triệu Thành Tuấn chán chường, từ nhỏ đã ôm mối thù như vậy, mười năm tìm cách phá Chương gia, cái giá phải trả lớn hơn cái được, cho nên câu nói nói của bác Dương như đâm thẳng vào lòng anh. Đương nhiên không vì câu nói của ông mà anh tha thứ cho Chương Thế Đức, nhưng anh cũng chán không muốn bỏ công sức vào ông ta, bên cạnh con người đó có cả bầy sói, như vậy đã khiến ông ta chết không có chỗ chôn, hà tất cần anh thêm nhát dao, kết cục của bản thân anh cũng chẳng ra gì, những gì phải trả anh đều đã trả hết, anh còn lại gì?
Cuối cùng anh vẫn thua chính mình.
Lúc này nhìn thế giới bên ngoài qua bức tường kính, xung quanh chỉ có những tấm gương trong suốt, tất cả đều trong suốt, anh như bị nhốt trong một lồng kính, thế giới chân thực trong tầm tay nhưng luôn cách bức tường kính. Mỗi tấm kính là một mảnh gương chiếu bóng anh lộn ngược, có lúc nhìn lâu lại thấp thoáng thấy bóng cô, lờ mờ nhưng vô cùng chân thực, làm anh nhớ tới tập thơ từng đọc trên máy bay nhiều năm trước của một nhà thơ người Iran, trong đó có bài anh rất ấn tượng, từng chép vào cuốn sổ nào đó, nhìn bóng mình trong gương anh buột miệng khẽ đọc: “Tôi càng trốn xa, lại càng thấy gần em, tôi càng quay đi lại càng nhìn rõ em. Tôi là hòn đảo bơ vơ giữa biển nước tương tư, bốn bề sóng nước triệt đường đến với em. Một ngàn lẻ tấm gương, soi bóng hình em, tôi bắt đầu từ em, tôi kết thúc ở em.”
Đọc xong anh thấy ngạc nhiên, tại sao mình nhớ rõ như thế?
Peter ngây người nhìn anh, không ngờ anh còn đọc thơ, thật là chuyện khó tin: “Brant, tôi không nghe nhầm chứ?” Peter ngạc nhiên.
Anh thở dài: “Là tôi sai, tôi không nên đến đây, không nên xuất hiện trước mặt cô ấy. Từ đầu đến cuối đều sai, sai một cách khó tin, sai tệ hại.” Anh từ từ quay người, đúng lúc có ánh mặt trời hắt từ phía sau, đó là đỉnh tòa cao ốc Địa Vương sáng lóa dưới ánh mặt trời, anh quay lung về phía ánh sáng đó trở về ngồi xuống sofa, nhắm mắt, giọng hơi run: “Nhưng A Kiệt, tôi vẫn rất nhớ cô ấy, đêm nào cũng mơ thấy cô ấy, buổi sáng thức dậy cảm thấy rất buồn không muốn ra khỏi giấc mơ, giá cứ ở trong mơ có thể được cùng với cô ấy thêm chút nữa thì hay biết mấy. A Kiệt, như vậy thì hay biết mấy!”
“Brant...”
“Sắp rồi, ngày đó sắp đến rồi, cho nên tôi không sợ.”
“Cha, theo cha thế nào là tình yêu?” Chập tối, Mao Lệ khoác tay cha đi bộ trên bãi biển, đột nhiên hỏi một câu bản thân cũng thấy ấu trĩ: “Hoặc là, cái gì có thể chứng minh tình yêu?”
Mao Diên Bình mới đến Bắc Hải sáng nay, lần này ông đưa Mao Tấn đến Quảng Tây là để hợp tác với Nirvana đầu tư xây dựng khách sạn, đương nhiên ông còn một việc rất quan trọng là làm công tác tư tưởng cho mẹ Mao Lệ, động viên bà chuyển đi, bởi vì khu vực nhà Mao Lệ đang ở cần di chuyển toàn bộ để phát triển thương mại, nếu bà không thích đến nơi nhà đầu tư sắp xếp, thì ông sẽ giúp bà tìm mua một căn nhà ở vị trí tốt để bà và chồng sống yên ổn những năm cuối đời. Kết quả ông vừa nêu ý kiến đã bị bà mắng té tát.
Lúc đó trên sân phơi đầy cá khô, Mao Diên Bình trang phục lịch sự chỉnh tề bị vợ cũ mắng cũng không giận, chỉ cười nói với ông Hoàng: “Anh xem, cô ấy vẫn thế, bao nhiêu năm chẳng thay đổi chút nào.”
Lúc ăn cơm, khi biết Mao Diên Bình đến Nam Ninh đầu tư xây dựng khách sạn, mẹ Mao Lệ lại sầm mặt, chỉ đũa vào mặt ông: “Ông xem đấy, chính bọn thương nhân các ông lòng tham vô đáy mới ép chúng tôi bỏ cửa bỏ nhà!” Rồi bà chỉ Mao Tấn: “Còn mày nữa, cha nào con nấy, lương tâm bị chó ăn mất rồi!”
Mao Tấn nhăn nhó: “Mẹ ơi, con làm gì có lương tâm, chó không ăn được.”
“Khục!” Mao Lệ không nhịn nổi bật cười.
Cả nhà