Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341908

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1908 lượt.

triển của khu kinh tế Vịnh Bắc Bộ hiện nay rất tốt, là cơ hội của chúng ta, nhất là công trình xây dựng cảng Phòng Thành sắp hoàn thành. Đây là sự nghiệp do một tay cậu dựng nên, cậu về bên đó không phải là kết thúc sự nghiệp mà là một sự bắt đầu mới trong sự nghiệp của mình.”
“Thôi đi, tôi chẳng buồn quan tâm chuyện nhà các vị!” Triệu Thành Tuấn vốn đang vui, vừa nhắc đến chuyện này lập tức trở nên cáu kỉnh, bây giờ hình như anh không hứng thú với bất cứ chuyện gì, ngay chuyện trả thù anh vốn nhiệt tâm cũng rất ít nhắc tới, hình như tất cả chỉ là giấc mộng, vinh hoa, yêu hận đều chỉ là ảo ảnh hư vô, chẳng còn gì.
Cậu ta trở nên nhụt chí như vậy từ bao giờ?
Chương Kiến Phi bất chợt băn khoăn, Triệu Thành Tuấn mà anh quen thuộc không phải như thế này, trước đây chỉ cần nhắc tới Chương Thế Đức là nghiến răng, xù lông, như không đội trời chung với ông ta, nhưng bây giờ chỉ một vẻ thờ ơ dửng dưng. Chương Kiến Phi đương nhiên không nghĩ Triệu Thành Tuấn đã tha thứ cho Chương gia, chuyện này nhất định có nguyên do. Lúc này nhìn thái độ né tránh của Triệu Thành Tuấn, anh thầm nghĩ có phải cậu ta đang giấu giếm điều gì, có phải cậu ta và Chương Thế Đức thông đồng với nhau?






Cuộc đời anh chỉ có em
Trực giác của Chương Kiến Phi quả nhiên rất tốt. Đúng như anh phán đoán, Chương Thế Đức và Triệu Thành Tuấn quả thực có một giao ước về quyền lợi, trước đó không lâu họ đã gặp nhau, cuộc gặp này khá lạ lùng, không thể nói là thông đồng, cũng không thể nói là hòa giải nhưng cả hai bên đều thỏa hiệp và nhượng bộ.
Triệu Thành Tuấn trở về thành phố Penang một lần sau khi Bác Vũ bị Nirvana thu mua. Anh đến bệnh viện thăm Chương Thế Đức bị trúng gió nằm liệt, hai kẻ thù tương ngộ, vốn là gay gắt, chỉ có điều bây giờ cảnh ngộ của hai người chẳng ai hơn ai, Triệu Thành Tuấn mất Bác Vũ, Chương Thế Đức cũng gần mất Hồng Hải, cho nên không ai có tư cách chế nhạo ai, sau giây phút ngạc nhiên là sự im lặng kéo dài.
“Ông không định nói gì sao?” Triệu Thành Tuấn chắp tay sau lưng đứng bên giường bệnh, mặc dù nét mặt bình thường, nhưng vẻ bất bình vẫn khó giấu.
“Cậu muốn tôi nói gì? Tôi chẳng muốn nói gì hết.” Chương Thế Đức quay mặt đi, không muốn nhìn anh: “Cậu đi đi, cậu từ xa xôi trở về chẳng phải muốn nhìn trò cười của tôi sao? Cậu đã nhìn thấy, đi được rồi.”
Chương Thế Đức hoàn toàn suy sụp, sắc mặt tàn tạ thảm hại như già đi hàng chục tuổi. Bao nhiêu năm ông ta rắp tâm đẩy Triệu Thành Tuấn ra khỏi Chương gia, để đạt mục đích ông ta đã không ngại dùng Tô Nhiếp Nhĩ đầy dã tâm làm chỗ dựa, kết quả dẫn sói vào nhà, để bây giờ người tàn của mất. Thái độ của Tô Nhiếp Nhĩ với ông hiện vẫn có thể coi là khách khí, cách mấy ngày lại đến thăm hỏi, dỗ dành ông như cha đẻ. Nhưng ông biết, con sói này vẫn chưa lộ bộ mặt thật của nó - không có gì ngoài ý đồ nhằm vào số cổ phần của Hồng Hải trong tay ông, một khi ông nhượng cổ phẩn cho hắn, việc trước tiên hắn làm chắc chắn là tìm chỗ chôn ông.
Cuộc trao đổi sau đó rất suôn sẻ, Triệu Thành Tuấn đề nghị ông ta chuyển 29% cổ phần của mình cho Chương Kiến Phi để giúp anh lấy lại Hồng Hải, Chương Thế Đức nghe xong gật đầu nói sẽ suy nghĩ vấn đề này, chuyện đã như thế ông ta chỉ có thể chấp nhận, cuối cùng còn nói thật: “Thực ra cậu không đến tôi cũng có ý nghĩ đó, Chương Kiến Phi là hạt giống còn lại của Chương gia, tôi không trao cho nó thì cho ai? Chỉ có điều tôi chưa dẹp được sĩ diện để nói với nó, rốt cuộc tôi vẫn có lỗi với nó, nếu tôi không chửi bới Kiến Phi, nó sẽ không bị ép lập công ty riêng sau đó đối địch với tôi. Cậu nói đúng, suy cho cùng đều là chúng ta tự làm tự chịu.”
Giọng Triệu Thành Tuấn mỉa mai: “Ông nghĩ được như thế thật hiếm có.”
Chương Thế Đức bỏ qua câu nói mỉa của anh, ánh mắt âm thầm nhìn anh, chuyển chủ đề: “Nhưng tôi không hiểu, cậu và Kiến Phi đã có chuyện căng thẳng như vậy, nó đã nuốt chửng Bác Vũ, còn ép cậu trở về Penang, tại sao cậu vẫn nghĩ cho nó?”
Triệu Thành Tuấn không né tránh ánh mắt thăm dò của ông ta, khẽ than: “Cũng như ông, tôi còn lựa chọn nào tốt hơn?”
Hai ngày sau, Triệu Thành Tuấn lại đến bệnh viện, Chương Thế Đức đã bình tĩnh lại, đồng ý chuyển cổ phần của mình cho Chương Kiến Phi, ông ta biết cộng thêm với cổ phần 13% của anh, Chương Kiến Phi sẽ lấy lại được Hồng Hải, bất luận thế nào ông ta cũng dễ ăn nói với liệt tổ liệt tông. Hai người thỏa thuận hồi lâu về các bước giao nhận cổ phần, Triệu Thành Tuấn đang định cáo từ, Chương Thế Đức gọi anh lại, đăm đăm nhìn anh: “Đây là lần cuối cùng cậu đến thăm tôi phải không? Tôi có chuyện này không biết có nên nói với cậu.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện giữa tôi và mẹ cậu.”
Triệu Thành Tuấn sững người nhìn ông ta: “Mẹ tôi?”
“Phải, tôi biết cậu hận tôi ngoài chuyện cha cậu còn vì mẹ cậu, cậu cho rằng tôi hạ nhục mẹ cậu, cả đời không tha thứ cho tôi, điều này tôi hiểu, nhưng nếu tôi nói với cậu, tôi quen mẹ cậu trước cha cậu nhiều, chúng tôi từng yêu nhau, cậu có tin không?”
“Cậu đừng nhìn tôi nh