XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Người Tình Bắc Hải

Người Tình Bắc Hải

Tác giả: Thiên Tầm

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341880

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1880 lượt.

có đeo bám anh, tôi là người không có lòng tự trọng, vô liêm sỉ như vậy sao? Anh thật bỉ ổi! Triệu Thành Tuấn, anh là kẻ khốn kiếp! Khốn kiếp! Khốn kiếp!”
“Nhưng tôi vẫn rất buồn, vô cùng vô cùng buồn. Triệu Thành Tuấn, nếu đúng là chỉ diễn trò, sao không diễn tiếp, thời gian lâu dần dù là đóng kịch tôi cũng coi là thật, tôi sẽ cho là anh yêu tôi thật, hà tất khiến tôi mất đi chút lòng tin cuối cùng với thế giới này, rốt cuộc tôi không chơi được hay anh không chơi được?”
“Thôi, nói gì cũng vô ích. Tôi mệt rồi, rất mệt, cứ vậy đi.”
Suốt cả buổi tối, Triệu Thành Tuấn nghe đi nghe lại đoạn ghi âm đó, nghe đến khi hết pin mới thôi, anh co người ngồi trên đi văng, một tay chống mặt, nước mắt theo kẽ ngón tay chảy xuống, môi nhợt nhạt run run, khó thở mãi không phát ra tiếng: “Mao Lệ, xin lỗi...” Cơn run rẩy làm anh không thể kìm chế, tim co thắt từng cơn, như bị siết chặt, anh thầm nghĩ không biết mình có thể sống được đến ngày hôm sau hay không. Cuối cùng đã hết, tình yêu giữa anh và cô! Nếu có thể, anh muốn dùng tính mạng còn lại của mình đổi lấy sự tha thứ của cô, nhưng không thể, anh đã bị dồn tới bước này, tứ phía cô đơn, bằng hữu ly tán người thân xa rời, anh không xứng được tình yêu của cô.
Khóc rất lâu, anh mới gắng vào nhà tắm, nhìn mình rất lâu trong gương, mặt xám xanh, xương gò má nhô cao, mắt hõm sâu không còn bóng dáng sinh khí ngày xưa, nếu đem khuôn mặt này treo lên tường có thể làm ảnh thờ... Ý nghĩ này khiến anh nhớ đến bộ phim Hiệu ảnh Tháng Tám mà anh đã xem đi xem lại, nhân vật chính trước lúc chết chụp cho mình bức di ảnh, miệng vẫn nở nụ cười, câu chuyện vốn đơn giản cuối cùng lại làm anh cảm động sâu sắc. Anh nghĩ, mình đã hiểu người đàn ông trong phim, yêu cô gái thì không thể để cô phải chịu nỗi đau ly biệt, có lẽ anh bất chấp tất cả đẩy cô ra xa anh là vô cùng tàn nhẫn, nhưng thời gian trôi qua cô sẽ quên, còn hơn để cô phải chịu nỗi đau chia lìa, cô đã nói trong iPad, cô sợ nhất biệt ly, cho nên kết thúc là nhân từ đối với cô.
Nghĩ như vậy, cuối cùng lòng cũng nhẹ hơn, cũng dễ chịu ít nhiều, anh không oán hận, không buồn nữa, anh cũng nên học cách ung dung. Nếu có một ngày anh cũng biến thành một bức ảnh trong tủ kính, anh cũng mong mỗi ngày có thể nhìn thấy cô đi qua trước mặt “anh”, ánh mắt anh nhất định có thể xuyên qua lớp kính nhẹ nhàng đậu trên người cô, nhìn cô sống vui vẻ bình yên, thật là tốt. Yêu một người là mong người đó hạnh phúc, nếu mình không mang đến được hạnh phúc, có thể từ xa nhìn cô hanh phúc cũng tốt lắm rồi, dẫu lúc đó cô đã quên anh, dẫu lúc đó anh chỉ là một bức di ảnh.
Vậy là anh cũng bắt đầu nhìn gương tập mỉm cười...






Em ở lại, anh đi
Buổi sáng, trời có mưa nhỏ, những hạt mưa lóng lánh đậu trên khung kính cửa sổ, lại một ngày mưa dai dẳng, trong phòng rất tối, phải bật đèn mới nhìn thấy xung quanh, Triệu Thành Tuấn dụi mắt ngồi dậy trên giường, cơn mệt mỏi nặng nề không hề giảm sau một đêm mất ngủ. Anh nhìn bầu trời nặng trĩu xám xịt ngoài cửa, nhất thời không biết là ngày hay đêm, mấy phút trước anh vẫn còn chìm trong giấc mơ hỗn loạn.
Anh bị đánh thức bởi tiếng chuông ở phòng khách dưới tầng, nhìn đồng hồ trên tường, đã hơn tám giờ, anh thở dài khoác áo đi xuống. Chương Kiến Phi và Peter đứng ở cửa, họ nói vừa gặp nhau ở dưới tầng trệt, Peter đến mang bữa sáng cho anh. Từ khi anh về nhà điều dưỡng, các vấn đề sinh hoạt như uống thuốc, ba bữa ăn đều do Peter lo liệu. Ngoài Peter hầu như anh không gặp ai, không thích những cuộc đến thăm đường đột không hẹn trước, nhất là Chương Kiến Phi.
Chương Kiến Phi báo tin Chương Thế Đức đang nguy kịch.
“Anh phải về Penang ngay.” Chương Kiến Phi tỏ ra xúc động, chắp tay sau lưng đi lại trong phòng khách: “Không chỉ chuẩn bị hậu sự, hội đồng quản trị cũng phải bầu lại, anh phải tiếp quản Hồng Hải, bên đó rất nhiều việc cần xử lý.” Nói xong anh quan sát sắc mặt Triệu Thành Tuấn: “Hay là cậu cùng về với anh, điều kiện chữa trị bên đó tốt hơn, nhân tiện tổng kiểm tra sức khỏe, cậu ốm mãi như vậy không giống bị cảm, anh rất lo cho sức khỏe của cậu, đằng nào cũng sắp đến thời hạn xuất cảnh, hơn nữa...”
Một cảnh tượng tương tự cũng xảy ra mấy tháng trước, trong phòng bệnh của Chương Thế Đức ở Penang. “Choang” một tiếng, chiếc cốc sứ trắng thượng hạng bị ném vào bức tường đối diện vỡ tan.
Hôm đó quả thật Triệu Thành Tuấn sắp phát điên, nỗi sợ hãi sâu xa và sự phẫn uất sôi sục như con rắn độc lồng lộn trong lòng anh, lúc đó anh trợn mắt nhìn Chương Thế Đức, dường như ông ta là quái vật, mỗi lời ông ta nói đều điên loạn, ông ta cố ý, anh run lên vì tuyệt vọng, Chương Thế Đức cố tình đâm anh nhát dao cuối cùng! Đúng, ông ta cố tình, ông ta chết không yên cho nên cũng muốn anh chết không yên, thật độc ác, lão già thật độc ác!
Nhưng thần thái Chương Thế Đức không hề giống người điên, mỗi chữ mỗi câu nói ra rõ ràng, như những viên đạn bắn vào người Triệu Thành Tuấn, hoàn toàn không chú ý mặt anh liên tục biến sắc, từ trắng b